Hãy chọn Truy cập bằng mobile | Tiếp tục

Cộng đồng Fan Bae Yong Joon Việt Nam

 Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Từ khóa hot: Bae Yong Joon BYJ Hotelier

Xem: 9601|Trả lời: 19

[Event] Happy 10th Winter Sonata Anniversary - My Memory|Trao giải #12   [Lấy địa chỉ]

Rank: 9Rank: 9Rank: 9

Status: Offline
UID
4

Medal No.1

Đăng lúc 9-12-2012 16:30:01 |Hiện toàn bài

[Event] Happy 10th  Winter Sonata Anniversary – My Memory! M& Z4 T* b& [* I& v6 ^, x
Từ 10.12.2012 – 14.01.2013
( s0 x5 a9 x$ m- J% e

. M! @1 y( i0 |1 @6 R0 l, Q6 l. x


$ t. p/ G3 C& x+ T6 b( a
0 M- x( Z" [/ y; p" H
Trong ký ức của tôi./ l4 e! V" b3 B; G5 @9 Z# v
Có tất cả mọi thứ về em
/ y, n- N: T6 n+ m; |; sMỗi khi nhắm mắt lại, tôi cảm thấy tất cả như đang tái hiện
: a4 C. T0 N, ?' E+ H: XNhưng bây giờ những ký ứ ấy dường như rất nhỏ bé
2 b0 B  G7 o" d4 W+ LEm ở quá xa, tôi chẳng thể nào đến bên em được- ^6 I1 ]) }- O' X* U+ j4 p
Thậm chí tôi còn chưa nói “anh yêu em” và “Anh  sẽ chờ em”
( D2 g8 f+ a- z3 aMột lần chững chưa nói* x  P. d4 m: v: q# d; h' m
Tôi không bao giờ nghĩ rằng
' f' t, G: f& Z; m4 X+ H; a, e$ \: fChúng ta có thể gặp lại nhau
- c6 m( i$ A- s7 b* Z% J0 H: ~4 kTôi vẫn yêu em, và bây giờ tôi muốn nói điều đó với em
* J6 U/ w' T) L; eNếu như còn cơ hội, tôi vẫn muốn được yêu em mãi, được yêu em trọn đời.... G1 Y. j! `- _+ x
1 F/ Q, R% Q0 T( L: q8 ]

Trans: KST ST


) m5 L0 U% A( ~
8 `7 y" R; Y& f$ U5 Q; O* zLời bài hát có nhiều phần giống với chúng ta đúng không mọi người? ' _3 h' k+ T2 g2 B2 H5 y- B
Trong ký ức của tôi.6 i- o8 X4 }# s
Có tất cả mọi thứ về em

: H& R2 O) `  _0 @
# m% k1 s  P% h0 j" p; A10 năm đã trôi qua, nhưng Bản tình ca mùa đông sẽ mãi ở trong kí ức của chúng ta.
4 G& p  M/ K; a  VKết thúc năm thứ 10, WS đang chuẩn bị bước sang năm thứ 11. để kỉ niệm năm thứ 10 đặc biệt này BYJVN tổ chức 1 event nho nhỏ. Trân trọng mời mọi người than gia nhé. * f* P+ d8 b3 w

5 ^8 Y' l& F6 S8 ]

Thể Lệ Cuộc Thi


( I3 y( \2 q4 Q, z% ^9 f6 I7 Z6 p: ^9 j8 }# q$ W

1 j4 n8 z- m6 J- v+ f
- Mỗi bạn tham gia viết về mọi điều của Winter sonata có trong ký ức của bạn. Có thể là 1 kỉ niệm vui của bạn khi xem phim, hoặc cảm nhận của bạn về bộ phim, về nhân vật, về bài hát trong phim,…
' w8 c! M4 {5 ~5 G% R) n, W% U: w; i2 e: d
- Bài viết dạng văn bản, có ảnh minh hoạ càng tốt" x& M. J, w3 h: V! v
- T1 B  H3 q; D! o' p9 |
- Bài viết gửi về Email: yongjoonvn@gmail.com - ghi nick BYJVN để BTC biết. ko post bài trực tiếp tại đây.
0 F( G0 N' F" X1 L1 e5 @3 a! a  U0 h( i1 p
- Không giới hạn số bài tham gia của mỗi người.1 }$ j1 I) W& t: L3 H
( c$ M7 S; N6 v. N: i$ D& `# M
- Thời gian cuộc thi: từ 10.12.12012 – 14.01.2013
/ W' J  ], z7 f. X% G/ M: ^- w. e- O/ L2 Y6 T8 }0 y
- Thời gian nhận bài: tới 24h ngày 07.01.2013
( T6 `2 r: _$ p
+ S+ k- k3 S+ `- t$ s- Sau khi hết thời gian nhận bài BTC sẽ đánh số báo danh, post bài lên topic để mọi người vào chấm điểm. (hình thức thông báo sau) (Điểm độc giả chấm chiếm 20% tổng điểm)
  m/ e6 C6 [7 z5 g6 [3 b) y
5 F" U' {! U& j! b+ u$ g3 j- 19h Ngày 14.01.2013 (ngày tròn 11 năm) sẽ trao giải.
3 H" i0 @- |! y5 j( f6 e
; ?2 c0 H: F9 f  q( f6 O8 e

Giải Thưởng

- Z9 m' l, H3 S& o
; q% d- s8 T+ y% f( @0 R

& z  i2 |6 k( U- k8 o- 1 giải nhất: 1 cuốn lịch bàn BYJVN 2013 + 500 Joon's ♡
1 z, C: B# f5 X; ^: t2 S0 i% Y2 O- Q" `
- 1 giải nhì: 1 sổ tay BYJVN 2013 + 300 Joon's ♡
/ _7 e# [( {) a. n9 N
! b, e1 T# [5 r5 C- 1 giải 3: 1 postcard BYJVN Happy New Year 2013 + 200 Joon's ♡& e2 Z; [& O2 n$ {/ L% d9 I) Q

/ F5 d; ~% o' `" ]1 j& J3 S8 qCác giải phụ:' S0 _5 l: I8 _

+ f+ K( K& Z$ _9 ^/ u  c- a6 H- Bài viết được yêu thích nhất (khán giả bình chọn cao nhất) 1 postcard BYJVN Happy New Year 2013 + 50 Joon's ♡2 j% e$ R1 ?7 G3 \3 ?
; J7 n3 R. y. C' P! a) X
- Người gửi bài sớm nhất 50 Joon's ♡2 }+ L  e6 ^% W( T5 O
2 }- v- f  E2 v* ~) {/ U
P/s: ai ko có nhu cầu lấy lịch có thể đổi thành 500 Joon's ♡, sổ tay = 300 Joon's ♡, postcard = 100 Joon's ♡

; w9 [; ?, h; ?  c3 z1 W/ j: ?, f% }0 j- I: l3 ]3 Q$ n
Bạn nào thích cũng có thể ĐK vào thành phần BGK nhé
7 c: l. Z; d( [4 z. [1 j$ ~
/ w7 U, m- S2 ~. q2 W7 |
: a" S; Y: _: U. e" C! T

Cách thức bình chọn


/ q+ Q2 k+ }. ^' c! F* V8 o+ V
8 x0 D8 ^4 u. z+ O/ R/ c* X1 m
- Vote từ bài có SBD 001 - 004 (bắt đầu từ post #8)
- k  ]# l- m& D4 b7 w- Mỗi 1 nick được vote 1 lần cho 1 bài thi.$ X. i6 l- V$ }; c, q0 c, F8 R
- Vote bằng cách chấm điểm từ 1-10 bằng nút đánh giá (commet) ngay dưới bài đó.
( ?  d# }, b8 F0 i) j( c- Thời gian vote từ ngày 08.01.2013 tới 24h ngày 13.01.2013$ [/ G  a! V; `  K) }
- Có thể vote cho bài of chính mình, nhưng  ko được tiết lộ cho người khác biết đó là bài của bạn.

) e# x" U% M8 g) U: n

Bạn phải đăng nhập hoặc đăng ký mới có thể nhìn thấy link.


7 F- y0 F  G) F3 u
6 C% Q  z- \. Q# N2 l) oGiải thưởng dành cho khán giả
. A1 M9 ]0 a3 x6 \$ ?
- Nếu bạn thấy đồng tình hoặc muốn chia sẻ về kết cục WS với tác giả bài viết, bạn có thể tham gia viết bài./ U. c* t: q3 P7 B9 Z5 o9 y
- Giải thưởng cho ng có bài viết hay or tham gia thảo luận tích cực là 100  Joon's ♡
5 ~; j7 s/ P$ e% P

1 e2 J  `0 }& X2 O/ h+ J ; R0 {& o: P2 Z5 s  D* q2 E) V1 o
Đã có 2 đánh giáJoon's♡ Thu lại Lý do
fallvn27 + 5 Ủng hộ 1 cái!
baekimlieu2891 + 5 Ủng hộ 1 cái!

Tổng đánh giá: Joon's♡ + 10   Xem tất cả

  

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 9Rank: 9Rank: 9

Status: Offline
UID
4

Medal No.1

Đăng lúc 17-12-2012 16:15:52 |Hiện toàn bài
mấy bài các ss thaivan và lám để cỗ vũ cuộc thi nè1 J" T, w/ u0 p( n; }, t* s7 b

; E& d, j" L' T# M6 L! U4 e. uTác giả: Bạn phải đăng nhập hoặc đăng ký mới có thể nhìn thấy link.9 P) D! X6 w) r; i# T' w

: [5 Z3 M$ }$ z* I

Winter Sonata!  F- u$ D" J* T5 l0 _  G
Chuyện tình mùa đông - Là mối tình đầu hay mối tình sau?

! W' Y/ N% d" r8 p- {( b* \! a

1 K& p2 ^6 B8 x1 N5 m3 EVới Joon-sang, Yoo-jin lần đầu tiên trốn học đi chơi, lần đầu tiên đưa bàn tay cho một người con trai nắm lấy, lần đầu tiên biết đến bản nhạc "Lần Đầu Tiên". Với Yoo-jin, Joon-sang lần đầu tiên dạo đàn piano cho một người con gái nghe, lần đầu tiên mời bạn gái đi xem phim, lần đầu tiên mở cửa thế giới bóng hình của mình.
: _/ [! a1 Q; H7 LVậy mà hai người đã không được ở bên nhau trong những giây phút đầu tiên của năm mới như lời hẹn ước./ \* q. s% H8 K* A1 t
! `; o5 V: u: K
Mười năm sau...1 z- k% Z4 _' m9 K
Lần đầu tiên Min-hyung chờ để tặng hoa cho một người con gái, lần đầu tiên Min-hyung biết đến cảm giác của một người đàn ông trở về nhà sau giờ làm việc với một người vợ và một bữa cơm gia đình ấm cúng. Lần đầu tiên hai người chụp hình chung với nhau. Lần đầu tiên hai người đi ra biển cùng nhau. Lần đầu tiên hai người cãi nhau. Và lần đầu tiên hai người nếm trải cùng nhau cảm giác một đêm vợ chồng trong tưởng tượng. Đôi mắt trong veo của Yoo-jin khẽ nhắm lại, vẻ chờ đợi của cô thật là thơ ngây và đầy tin cậy. Tim tôi nhói đau khi Joon-sang vội vã đứng lên bỏ đi ra ngoài. Những lời sau đó của Yoo-jin thật là tha thiết và sao mà đáng thương, "Em không sợ gì cả, thật là em không sợ gì hết, miễn là có anh bên cạnh em là được rồi." Vậy mà Joon-sang đã bỏ cô mà đi. Tôi nhớ mãi vẻ mặt Joon-sang khi Yoo-jin giơ máy ảnh lên ghi lại phút giây hai người bước vào căn phòng trọ bé nhỏ, "để ghi nhớ đêm đầu tiên." Ánh mắt Joon-sang hơi ngỡ ngàng và đầy xót xa, đau đớn, đến nỗi Yoo-jin phải bối rối, "em chỉ đùa thôi mà"! z/ |6 W: Q* v: @. j, c
/ J& `% V2 x, h5 d! }' y
Những lần đầu tiên... và giai điệu bài "The First Time" ám ảnh thật lâu dài. Lần đầu tiên tôi khóc khi xem một bộ phim Hàn dài lê thê với nhịp điệu chậm rãi, u buồn, tuy nhiên, tuyệt đẹp và tinh khiết như những bông tuyết đầu mùa. Lần đầu tiên tôi tải phim về máy tính để lưu trữ, tìm xem mọi phiên bản, phụ đề tiếng Anh, phụ đề tiếng Việt, lồng tiếng miền Bắc, lồng tiếng miền Nam, thậm chí cả những DVD kém chất lượng dịch tên người ta ra tiếng Hán Việt ngô nghê, buồn cười... Và rất lâu, rất lâu... tràn ngập không gian của tôi là giai điiệu bài "The First Time"1 ^+ @& d- \* M5 H' [

* w! w! \5 \7 K. e6 Z; BTình yêu đầu tiên, may sao, cũng là tình yêu duy nhất. "Con đã yêu một người tới hai lần!" (Và cả hai người Joon-sang và Min-hyung cũng đều yêu một người con gái duy nhất là Yoo-jin)
4 o$ i" e% F9 d' [6 ~0 m/ jVà chỉ một tình yêu duy nhất đấy thôi, cũng đủ cho một người suốt đời!

  

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 9Rank: 9Rank: 9

Status: Offline
UID
4

Medal No.1

Đăng lúc 17-12-2012 16:16:47 |Hiện toàn bài
Tác giả: Bạn phải đăng nhập hoặc đăng ký mới có thể nhìn thấy link.1 F# D9 ~6 m3 S

7 d0 Z1 Q- O  \+ s8 E
/ K$ K6 {+ [4 D7 x, p$ e1 [

Winter Sonata Ending

8 E2 L$ `# \; Y+ d# w) {
2 D2 ]' ]* F) F$ r
Hình như đối với phim bộ, dù ngắn hay dài đến đâu, người ta cũng chờ đợi nhiều nhất là phần kết thúc?6 q# \' ~; k; ~" w5 a
; q8 {5 d0 j6 F2 W7 b
Tôi cũng xem lại rất nhiều lần phần cuối tập 20 của WS.! |2 D0 C& y6 ~2 H: A8 P

& _* n, [7 i, P/ zKhi Joon-sang trở về nhà với những bước chân chậm rãi, dò dẫm mà khoan thai, trong ngôi nhà yên tĩnh của mình, anh nghe được một tiếng động bất thường. "Ai đấy?...  Là ai đấy?" Không có tiếng trả lời. Bằng linh cảm, bằng trực giác hay nhờ mùi hương tóc quen thuộc mà anh chưa quên, Joon-sang ngập ngừng gọi tên Yoo-jin. Khoảnh khắc hai người hướng về nhau rưng rưng nước mắt, Joon-sang không còn nhìn thấy được khuôn mặt thiên thần yêu dấu của người con gái mà anh đã từng hứa sẽ ghi nhớ suốt đời. Yoo-jin rơi nước mắt đáp lời , "Joon-sang!" Trong vòng tay nhau, họ đã tìm lại được hạnh phúc tưởng chừng đã không còn./ R- v# z" h" p$ N9 S5 B

6 Y4 k# o* g6 C7 D' ?Không khó để hình dung một kết thúc đoàn viên cho hai người, bằng một lễ cưới tưng bừng, hoặc không. Họ đã thuộc về nhau từ lâu lắm rồi, do định mệnh và sự an bày của thượng đế. Họ cũng đã từng trao nhau lời thề nguyền tuyệt đối chân thành. Có thể dễ dàng tưởng tượng ra những đứa con của họ sẽ có đôi mắt trong veo và đôi bàn tay dịu dàng của mẹ, sẽ có nụ cười tỏa nắng và đôi chân vững chắc của cha. Cầu Chúa ban phước lành!( R) G$ W! O+ w) M4 Z

$ e) ~$ B4 d% J0 z  \Vì thế cho nên, khi bóng hình hai người bên nhau, ở ngôi nhà trong mơ của họ, trao cho nhau cái hôn dịu dàng, đầy yêu thương và trân trọng, kết thúc phim, là lúc chúng ta có thể nhắm mắt lại, mỉm cười, và cố ngăn mình đừng rơi nước mắt. Tình yêu của họ sẽ bất tận, dù là trong những mùa đông lạnh lẽo, hay là qua bao nhiêu năm tháng cuộc đời.
. s3 E  \6 U5 G4 a6 v. m' q& b
* Y8 G# ~, D9 c7 P* a; i, BGiai điệu tình yêu trên nền tuyết trắng tinh khôi sẽ mãi mãi ngân vang trong tim chúng ta. Vậy nên, có cần chăng biến nó thành một bản nhạc trình bày trên sân khấu? Xin hãy thông cảm với ý kiến cá nhân của tôi, vì có thể tôi đi lạc mất rồi!" b  T/ _1 s' _8 M' J+ V& s( s$ [( x

. M5 T; [  R8 L5 LNăm 2009, bảy năm sau kết thúc của WS, phiên bản hoạt hình của WS được trình chiếu. Điều đặc biệt nhất là, phiên bản này có một kết thúc khác thường: lễ cưới đã diễn ra giữa hai người thật, không phải hoạt hình, là Bae Yong Joon và Choi Ji Woo. Bởi vì có quá nhiều người hâm mộ mong chờ một happy ending trọn vẹn, nên cảnh wedding cuối phim đã được dàn dựng nên.
' n) P: E1 H0 c4 p1 yÔi, nỗi mong chờ của tôi, niềm hy vọng của tôi, chính là... một lễ cưới thật của hai người, không phải là phim... Bae Yong Joon kết hôn với Choi Ji Woo! Nếu không phải là sự thật... thì buồn quá!
, U' I7 Q0 E5 g5 V: y
' }4 T6 p& \# j; \& l% Z. `Tôi đã không nhìn thấy Kang Joon-sang và Jung Yoo-jin?! Chú rể trịnh trọng và đẹp trai rạng ngời, cùng cô dâu xinh tươi và ngập tràn hạnh phúc. Và họ cưới nhau. Nhưng mà sao tôi không thấy cảm xúc khi họ trao cho nhau lời thề hôn phối (như Joon-sang và Yoo-jin đã từng, trong khi Joon-sang vẫn đau đớn cầu xin, "Xin Chúa hãy tha tội cho con!" )  e# l' _& D- `. y8 R% H

  I  O7 m. o" l  YWinter Sonata của tôi đã lạc mất một nhịp!- B( `9 e2 G" r: t, w) n9 ~
; H+ y6 E& k- u
Và tôi nhất định quay về bảy năm trước, mười năm trước, 2002, ghi khắc mãi mãi trong lòng hình bóng hai người trong vòng tay nhau - một kết thúc vừa đủ để hoài nhớ suốt đời!!!

Đánh giá

khahi  ủng hộ ss thaivan nè, hay!  Đăng lúc 8-1-2013 22:03:36
baekimlieu2891  công nhận có khí thế ạ  Đăng lúc 17-12-2012 22:07:52
tanpopo126  dạ hjhj để mọi ng đọc cho khí thế  Đăng lúc 17-12-2012 16:32:43
thaivan2204  Tan mang cái này qua đây rồi à?  Đăng lúc 17-12-2012 16:28:24

  

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 9Rank: 9Rank: 9

Status: Offline
UID
4

Medal No.1

Đăng lúc 17-12-2012 16:21:56 |Hiện toàn bài
Tác giả: Bạn phải đăng nhập hoặc đăng ký mới có thể nhìn thấy link." a0 Q/ m! [2 h6 z  n# o4 J

Park Yong Ha - chàng trai có nụ cười hiền lành! ?7 f: I. Z( f

: J" b6 O- I9 B


1 j& r& E7 v3 K8 m' j# f2 K/ U) w' q; v, a& r. b
Hôm nay tôi mở lại bài Kajimaseyo (Don't go aka Em đừng đi) của Park Yong Ha, nghe anh hát và trái tim tôi ngập tràn cảm xúc. Bài hát thật hay và thật buồn. Rồi bỗng muốn viết điều gì đó tặng anh dù biết về anh rất ít và dù tôi biết anh chủ yếu qua bộ phim “Bản Tình Ca Mùa Đông”." E* v: q& [: [: h5 i/ d* j

9 c$ e7 m9 i. O" F“Bản Tình Ca Mùa Đông” là một bộ phim đã trở thành huyền thoại với hai diễn viên chính Choi Ji Woo và Bae Yong Joon (chàng hoàng tử trong trái tim của tôi và của nhiều người). Park Yong Ha vào vai một chàng trai có nụ cười hiền lành và quá đỗi nhẫn nại, nhẫn nại yêu một người con gái không phải dành cho mình dù anh đã lớn lên cùng cô, nhẫn nại ở cạnh cô cả những lúc trái tim cô hướng về một bóng hình khác, nhẫn nại làm chỗ dựa cho cô những lúc cô đau khổ nhất, yêu cô hết mình và vô điều kiện. Chàng trai đó là Kim Sang Hyuk.7 p$ c2 d  P& k# |

( G$ S9 {5 s: B6 q7 U0 o: f$ PKim Sang Hyuk có phải là một kẻ đáng ghét, ích kỷ không? Kể cả tình yêu của anh ấy có là tình yêu chiếm hữu, anh ấy có xứng đáng được yêu không?
- J4 n+ m8 v) j" E! P; F6 R% G9 B
Hỡi những bạn đã yêu và đang yêu! Bạn đã từng ghen khi thấy người yêu mình nhìn theo một hình bóng khác không? Bạn đã từng hờn dỗi khi thấy anh ấy cười nói với một người con gái khác không? Bạn đã từng trách móc khi anh ấy ra tay giúp một người bạn gái khác không?... Khi yêu, con người vốn trở nên ích kỷ và chiếm hữu. Phải thế không nhỉ?3 ?2 F: z0 d/ J! Z3 i

) Z6 a  f4 |5 N2 Y( }& yCó ai nhận ra không? Rằng khi chỉ có Sang Hyuk ở bên, Yoo Jin luôn vô tư và hồn nhiên, dù những khoảnh khắc vô tư thanh thản ấy của cô xuất hiện rất ít? Rằng nếu không có Sang Hyuk liệu Yoo Jin có đứng lên được sau cái chết của Jun Sang không? Rằng nếu không có Sang Hyuk liệu chúng ta có gặp lại một Yoo Jin hối hả, say sưa trong công việc với khuôn mặt thanh khiết sau 10 năm đó không?; Q* q- R8 w9 g3 _
+ A1 @9 k' p, C" [( R
“Cậu chắc là không sao chứ?... Thà mình thấy cậu khóc to lên còn hơn.”( y6 O$ V. Y7 I* `- a+ ]

" h+ x$ `0 T% |5 G. W( j- b$ z0 V“Anh không giận vì chuyện hôm qua đâu và thậm chí anh cũng không muốn biết lý do. Hãy coi như cho chúng ta thêm ít thời gian. Vì thế em cũng quên chuyện đó đi…"2 |2 h" }, |, h# s" v) X( @

/ N5 ?# e$ b5 }3 F" M+ P"...Sao em không nói cho anh biết? Anh sẽ ở đây chờ với em... Nhưng đối với anh việc yêu em đơn phương chẳng sao cả..."
) H7 a5 L9 z  ?( P( R7 B) K, T3 D/ z' p# p% c, s0 i/ \
Và còn nhiều nhiều nữa những lúc như thế, những lúc Sang Hyuk không đáng ghét chút nào…./ o, H+ }  }! _* K" J  M6 j, [

% e. Y4 d) x- U: ]Yoo Jin là một cô gái xinh đẹp và đáng yêu, trong sáng và dịu dàng . Trông cô yếu ớt và mỏng manh như thể cô được sinh ra là để cho người khác che chở và bảo vệ. Vậy thì làm sao lại có thể có ai không yêu cô cơ chứ? Làm sao lại có thể có ai không muốn độc chiếm trái tim cô? . }: }, p7 `! q, E

: s4 s, P. f7 fNhưng Yoo Jin có phải là cô gái ích kỷ không khi ở bên Sang Hyuk vẽ cho anh một chiếc bánh hạnh phúc mờ mờ ảo ảo, khiến cho anh hy vọng vào một tình yêu không có thực bao giờ? Khiến cho anh mỏi mòn chờ đợi một cơ hội không bao giờ đến?- a7 H: L- F7 [" R! G1 m( `
) ~: F5 }# N5 G7 K, k
Còn chàng hoàng tử của chúng ta, Min Hyung? Chàng ngỡ ngàng trước sự nhạy cảm của Yoo Jin, rồi từ ấn tượng ban đầu ngạc nhiên đến thất vọng rồi lại ngạc nhiên mà không biết từ lúc nào chàng cũng yêu cô. Và vì tình yêu đó, Min Hyung cũng không tránh khỏi những phút ích kỷ, độc đoán. Không phải vậy sao?
. x2 i' ?# o; D* v
6 a; z$ |) E2 P" [& W8 z- I“Cô định nhớ đến người đó bao lâu nữa? Người đó… Quên người đó khó đến vậy sao?”…4 z2 ]4 O1 m9 _

; F  S6 x; \# c( F“Nếu anh ta còn sống… Cô có nghĩ hai người vẫn sẽ yêu nhau không?... Lý do khiến cô không thể quên được anh ta chính là vì anh ta đã chết, anh ta không còn ở trên thế gian này nữa…”
9 x: G+ d2 n; ]+ n
7 |& `/ r( `# O$ C% o' G“…Người đó đã chết rồi, chết rồi!!!”…
) {! X9 b7 H* I% e2 t4 S4 {6 ~6 Z2 i. \! G
Nếu tôi nói rằng Min Hyung thật tàn nhẫn khi nói những lời đó thì chắc chắn có rất nhiều bạn sẽ phản đối. Tại sao vậy? Chúng ta ai cũng biết câu trả lời phải không?5 J9 Z$ g# o' n* D

0 Y" b4 Y" K5 |5 I" W- [2 }Vậy thì tại sao chúng ta không tha thứ cho Sang Hyuk những phút giây anh tỏ ra ích kỷ, không mở lòng trước những lúc anh tỏ ra hối lỗi, không thương cảm trước những lúc anh chịu lùi bước để Yoo Jin đến với Min Hyung?$ o8 _* p. f1 @& y9 Z

& x: }0 c; @7 M" k* U/ ZKim Sang Hyuk của Park Yong Ha thật đáng trách nhưng nhiều khi cũng thật đáng thương, đáng giận nhưng cũng đáng được tha thứ phải không?
7 o% r% R5 a% R6 @7 N
9 f9 P: c6 R. T7 ~) kTôi biết một cô bé tuổi mới 17, 18, dù không hoàn toàn xem bộ phim này, dù thần tượng của cô là những chàng trai cùng lứa tuổi, cũng thấy cảm thông cho Sang Hyuk, thấy Sang Hyuk không đáng ghét chút nào và cho rằng anh là nạn nhân của tính ích kỷ của chính mình, giống như các nhân vật trong phim đều là nạn nhân của sự ích kỷ trong tình yêu. Cô bé đó cho rằng Sang Hyuk đã luôn hy vọng một cách vô vọng tình cảm của mình đươc đáp lại. Nhiều lần hạnh phúc như đã trong tầm tay, nhiều lần anh tưởng như đã nắm được nó, vậy mà hạnh phúc với anh như bong bóng xà phòng, rất gần mà dễ tan khi anh với tay chạm vào. Ai cũng vậy, đều có mặt tối và mặt sáng, Sang Hyuk, Yoo Jin, Jun Sang, và thậm chí cả Min Hyung cũng thế.  Vậy tại sao chúng ta chỉ nhìn thấy mặt tối của Sang Hyuk? Tại sao chúng ta không thấy rằng anh cũng rất cao thượng? Anh cao thượng khi ở bên Yoo Jin 28 năm với tình yêu đơn phương của mình. Anh cao thượng khi để Yoo Jin ở bên Min Hyung từ khoảnh khắc Min Hyung trở lại làm Jun Sang. Anh cao thượng khi nói sự thật với Yoo Jin và cùng Yoo Jin đuổi theo Jun Sang. Vậy thì tại sao chúng ta không cho anh cái quyền được ích kỷ chứ? Tại sao chúng ta không cho anh cái quyền được chiếm hữu chứ?& ~% x1 i  z$ D  C# v+ d4 C
2 |) M8 S4 Z  G, }( I
Park Yong Ha thật giỏi khi khắc họa thành công một Sang Hyuk rất đời thường, khiến người ta tức giận khi bắt gặp một góc tối của con người, khiến người ta nhận ra rằng không chỉ “nhận vào” mà “cho đi” cũng là một hạnh phúc, khiến người ta yêu và mơ đến một mối tình trong sáng và biết hy sinh, khiến người ta nhớ mãi một anh chàng có nụ cười hiền lành và khăng khăng đặt trái tim mình nhầm chỗ.( k" _; u7 l( q4 ^& [7 Y5 W
  \3 Z' a; F! P* }& N9 ^/ z
P/s: xin lỗi ss fall vì em tự ý đặt title và mang qua đây hjhj

Đánh giá

khahi  hix, nhớ anh Sang Hyuk nhìu!  Đăng lúc 18-12-2012 11:25:07
TKT  Mình chưa bao giờ thấy Sang Hyuk đáng trách, từ đầu đến cuối bộ phim mình chỉ thấy tội nghiệp anh ấy. Nhiều năm trời nuôi dưỡng và nâng niu một tình yêu đơn phương,  Chi tiết Trả lời Đăng lúc 17-12-2012 22:39:49
fallvn27  thanks em<3  Đăng lúc 17-12-2012 17:39:25

  

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 9Rank: 9Rank: 9

Status: Offline
UID
4

Medal No.1

Đăng lúc 17-12-2012 17:23:27 |Hiện toàn bài

The Wedding WS/ o, }* R( v+ a, d) S7 s
by Shinara
4 d3 M& {  V  w2 x

+ E% {& P7 f: B5 U5 j' X5 D3 N


9 L+ m$ N! s# y9 }4 k3 X7 K7 y4 W) i9 F% k0 s. h
Vid này rất ý nghĩa nhé. hợp với kỉ niệm 10 năm ghê!
1 {7 R2 ~  }. S1 y! Bbài hát cũng hay (The Prayer), đoạn cut ý nghĩa
- B1 }( h  u7 D2 k8 g% P; N9 UMV đẹp
THE PRAYER7 @6 {. o# F8 o8 s$ Z( H- ]
Con yêu 1 người phụ nữ rất nhiều. con hy vọng đc ở bên cô ấy cho tới tận cuối đời. con muốn có những đứa con mang nụ cười và đôi mắt của cô ấy. đối với ng phụ nữ con yêu, và những đứa trẻ của chúng con, con muốn là bàn tay dịu dàng và đôi chân khoẻ mạnh của họ.
thanks shinara17

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 11Rank: 11Rank: 11Rank: 11

Status: Offline
UID
629
Đăng lúc 17-12-2012 22:39:49 |Hiện toàn bài
tanpopo126 gửi lúc 17-12-2012 16:21 Bạn phải đăng nhập hoặc đăng ký mới có thể nhìn thấy link.
8 I# @3 O. A: ]5 t0 u0 m1 X& T2 Y; sTác giả: fallvn27
- P9 ?2 x2 m% ^0 A, k% Y; I' aPark Yong Ha - chàng trai có nụ cười hiền lành

5 V1 P6 O7 T* F3 vMình chưa bao giờ thấy Sang Hyuk đáng trách, từ đầu đến cuối bộ phim mình chỉ thấy tội nghiệp anh ấy. Nhiều năm trời nuôi dưỡng và nâng niu một tình yêu đơn phương, có thể nói là vô vọng! 2 K! s; I" \* \/ F- f  f1 f* A5 Y! h
Đối với mình sai lầm duy nhất của anh ấy là đã không hiểu hay không chịu hiểu là trong tình yêu không có chỗ cho sự khiên cưỡng và dối trá. Những cái đó chỉ mau chóng giết chết tình yêu!# q4 i0 C2 `: Y# p/ S5 q
Hạnh phúc như bong bóng xà phòng! Rất đồng ý nhất trí câu này :))

Đánh giá

khahi  tội nghiệp anh ấy!  Đăng lúc 18-12-2012 11:26:22
tanpopo126  e cũng ko trách SH  Đăng lúc 18-12-2012 10:43:28

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 9Rank: 9Rank: 9

Status: Offline
UID
4

Medal No.1

Đăng lúc 6-1-2013 17:08:16 |Hiện toàn bài
Tác giả: tanpopo1268 k) O  ^2 q; ~

7 i7 X+ b9 e$ p3 i* I5 }' w' C

Jun Sang memory' m' P: _1 W9 N- n4 c3 }1 e

& Q- n! _3 J/ J3 a0 n0 C: R4 w


. v( X1 K& x* `' d6 t7 l, ~
7 `/ D5 P3 }! `5 W4 e$ c* n+ _10 năm ngồi kể lại 1 kỉ niệm thì đó lạ là 1 kỉ niệm buồn nhất. Vì khoảnh khắc này mà đối với tan bài hát “My Memory” mãi mãi là bài hát dành cho Jun Sang, là bài hát mà Jun Sang đã gửi cho Yoo Jin.. r' {4 k$ y9 B: \$ n3 {' J
, b' H5 z, \5 U1 V3 u" T( c
Trong ký ức của tôi.- U) c! j/ [8 z) ^% K
Có tất cả mọi thứ về em
0 a8 I+ i  u/ f% O! s& I  b( lMỗi khi nhắm mắt lại, tôi cảm thấy tất cả như đang tái hiện2 G/ E7 J! @( Q3 g
Nhưng bây giờ những ký ứ ấy dường như rất nhỏ bé. J; D3 ~& ]' i% c) N. l% {+ {
Em ở quá xa, tôi chẳng thể nào đến bên em được
1 `) t. i/ O2 I0 qThậm chí tôi còn chưa nói “anh yêu em” và “Anh  sẽ chờ em”* v8 P' H# P- W) u
Một lần chững chưa nói2 I5 k% t3 P& T1 v/ A* J# w' {0 v* Z
Tôi không bao giờ nghĩ rằng
& ]8 Q9 a) x6 b& S  [& qChúng ta có thể gặp lại nhau
; Y" n$ ^/ L! h0 ], |Tôi vẫn yêu em, và bây giờ tôi muốn nói điều đó với em
8 t$ b8 u& Z2 f$ f: U! ?Nếu như còn cơ hội, tôi vẫn muốn được yêu em mãi, được yêu em trọn đời...
6 E! i6 L# |3 m% R; j" }

8 W# S7 U5 R2 q; x' _! }7 TJun Sang Memory
0 u/ k% {& Q5 O# Z* m6 w* c$ W. W( k$ U
Trong ký ức của tôi.2 S: ~) _  r$ i5 n: d! t
Có tất cả mọi thứ về em) w4 {' _8 k. U7 V! n# x
Mỗi khi nhắm mắt lại, tôi cảm thấy tất cả như đang tái hiện
( d7 K& r6 u8 L) Y' r( z) N/ x
# O7 P; _/ z" Q& K# M6 u& U+ H
Là 1 buổi sáng mùa đông trong lành, ngày đầu tiên chuyển về ngôi trường mới trong lòng anh đang ngổn ngang bao nhiêu suy nghĩ và toan tính, làm sao để tiếp xúc với người cha mà 18 năm rồi anh chưa từng 1 lần biết mặt, biết nói gì với ông ấy? Vậy mà đột ngột JS bị quấy rầy bởi 1 cô gái, cô ấy lên xe Bus trễ, thế mà vừa lên xe lại ngáp 1 cái rõ to rồi lăn ra ngủ, không thèm để ý tới ai nữa chứ, con gái gì mà… dám dựa đầu vào người lạ. Nhưng ánh mắt của cô ấy thật đặc biệt, nhất là khi cô ấy lườm anh 1 cái khi anh đẩy đầu cô ấy ra. 1 đôi mắt thật trong sáng và thánh thiện. Và đặc biệt là giọng hét của cô khi phát hiện xe đã đi quá trường. Ôi 1 cảm gác thật đáng nhớ. Cô ấy lại còn ngang nhiên đề nghị anh chia tiền taxi nữa chứ, 1 cô gái thật thú vị!& m4 P+ u$ A& ~$ z
* n9 K: @( T( P5 p( K4 p1 G  w

! k* M+ k8 O, e/ D
" F- z( s' G( C0 L% [: _' q( |# i


. `" c! H: k2 ~- x8 h- H
/ v4 l' ]0 e2 V* P: B& s" H  ~5 ]Vào trường anh mớ biết cô cùng lớp với anh, lạ là bạn thanh mai trúc mã của Sang Hyuk – người anh em cùng cha khác mẹ với anh. Anh không muốn tiếp xúc nhiều với cô, với mọi ngươi, hơn ai hết anh sợ mình sẽ bị tổn thương, khi mình đặt quá nhiều tình cảm vào 1 người nào đó mình sẽ rất dễ “bị thương”, mẹ anh là 1 ví dụ rõ ràng nhất. Nhưng cô gái ấy, cô gái có cái tên thật dễ thương “Yoo Jin” cô luôn quấy rầy anh, bắt anh tham gia CLB, và cô cứ luôn xuất hiện trong suy nghĩ của anh, làm cho anh mỉm cười 1 mình khi nghĩ về cô, thực sự anh không biết cảm xúc của mình như thế nào nữa. Trên lớp anh vẫn cạnh tranh với Sang Hyuk. Quả thật anh rất ghen tỵ với cậu ấy, cậu ấy được lớn lên trong 1 gia đình êm ấm, được cha mẹ yêu thương và có 1 người bạn tuyệt vời là Yoo Jin nữa chứ. Lý trí muốn anh tránh xa cô, nhung trái tim anh lại vô thức hướng về cô. 1 buổi tối tình cờ anh thấy Yoo Jin bị 1 gã say rượu quấy rối trên đường, anh không thể làm ngơ. Sau đó biết rằng cô ấy cũng không có cha giống như mình anh thấy khoảng cách giữa họ xích lại 1 bước.0 a5 C5 }" d- [; F1 g$ V* t

. g" U6 i2 [! O/ p

6 g$ |% U" f( }( R5 q! j6 f

+ S9 i- y1 z0 |$ OTrong ký ức của anh YJ mã mãi là 1 cô gái ngây thơ, luôn làm theo những gì mình cho là đúng. Cô còn  là chúa hay đi muộn, lại còn rủ anh trèo tường nữa chứ. Khi ấy anh không kìm lòng được mà trêu chọc cô làm cô đỏ mặt, bộ dạng khi ấy của cô thật đáng yêu, nhớ cái vẫy tay khe khẽ của cô khi cần anh giúp leo xuống tường, anh nhớ cảm giác xỏ giày cho cô, không hiểu sao khi ấy trái tim anh lại đập nhanh mất 1 nhịp thật kỳ quái? Gọng hét của cô thật ấn tượng với anh, và anh còn được nghe nó 1 lần nữa. : E: K) A, S# A

" F/ q) }. X3 \
, k8 R9 L& C# k" x3 a
Nhớ khi đó là hôm anh và cô cùng thực hện chương trình radio nhưng anh lại trốn lên sân thượng, nghe giọng điệu trách móc của cô anh mới lững thững đi xuống, không ngờ lại thấy cô đang nhảy say xưa theo bản nhạc Dancing Queen bất hủ. Điệu bộ say xưa nhập thần của cô làm anh chỉ muốn thời gian dừng lại, anh ước mình có thể sống với sự vô tư bằng 1/10 của cô ấy. Khi bị phát hiện nhìn lén, cô bối rối và anh cũng thế, anh phải kiếm việc gì để làm cho khoảnh khác này qua mau, không ngờ anh lại xem phải bản vẽ của cô, 1 thoáng suy nghĩ anh muốn trêu chọc cô, muốn nhìn thấy điệu bộ tức giận của cô và vì thế anh lại 1 lần nữa nghe được âm thanh tuyệt vời kia.
" E9 ?4 T. x4 Y


: J" Z! ^* A2 q4 ?, d" m
8 |5 h; z' A/ bCô là thế, 1 cô ấy thật tuyệt vờ,i cô trong sáng như giọt sương mai, nhưng trái tim cô, sự quan tâm tới mọi người của cô lại thật ấm áp, như ánh nắng dịu dàng trong mùa đông lạnh lẽo này. Còn nhớ lần cô hăng hái nói sẽ dạy anh chơi piano. Cuối cùng nhìn vẻ mặt cô ấy khi anh chơi cho cô nghe bản “First time”. Quả thực lúc ấy anh chỉ muốn véo má cô 1 cái. 1 ý nghĩ xấu xa chợt nảy ra trong đầu anh khi thấy Sang Hyuk lo lắng đi tìm YJ. Anh rủ YJ trốn học. nhưng cuối cùng anh lạ nghĩ đó là quyết định  tuyệt vời nhất của mình từ trước đến giờ. Được cùng cô lần đầu trốn học, lần đầu anh ngồi gần 1 người con gái mà mái tóc cô ấy bay bay chạm vào mặt anh, anh thích cảm giác ấy.
) Z+ w: f8 F- r8 |- _% F7 A& e. J/ i! b


& n# h8 w6 r: Xlần đầu đạp xe đạp, lần đầu nắm tay 1 người con gái, đó có lẽ là những kỉ niệm ngọt ngào nhất của anh. Được nghe cô kể chuyện “chàng trai đến từ vương quốc bóng tối” được “bước thêm 1 bước để thành bạn bè”,... những chuyện nhỏ nhặt thôi vậy mà nó làm trái tim anh rung động. Và 1 lời hứa xem phim ngày thứ 7, đó có phải là 1 lời hẹn hò không nhỉ? Anh tự mỉm cười với chính mình. Có lẽ mình không nên thu mình quá trong cái vỏ ốc ấy, cứ sống như YJ cũng thật là vui vẻ. Trong kí ức của anh, những giây phút được ở bên YJ là những giây phút hạnh phúc nhất mạc dù có lẽ khi ấy anh vẫn chưa nhận ra. Ở bên cô dù là lúc bị phạt quét lá cây cũng trở thành những kỉ niệm thú vị
4 O& ], e# v8 O; w  |. H


) V* R! Q# @7 u+ z
% t9 ^) ~2 \' k3 ?7 Z# p) O+ INhưng anh không ngờ rằng cũng có lúc mình làm tổn thương YJ. Quả thực anh không hề cố ý, không cố ý tiếp cận YJ, làm tổn thương cô ấy, anh cứ như vậy mà bị cô thu hút thôi. Nhưng vì 1 giây phút ích kỉ, muốn chọc tức SH anh đã làm tổn thương YJ và anh cũng thấy đau lòng khi nhìn thấy khuôn mặt của cô ấy.
# I, H8 ]+ L- y( D( g! G4 B+ a0 P3 t1 X: R/ i4 ~% _* a
Chuyến leo núi ấy cô giận anh, không thèm nhìn và nói chuyện với anh, khi cô đi lạc anh thực sự rất lo lắng, anh đi tìm cô và có lẽ vì trái tim chỉ lối anh đã tìm thấy cô, cô đang hoảng sợ, mất phương hướng, lần đầu tiên anh thấy cô như vậy, trái tim anh nhói đau, anh nguyện mình sẽ bảo vệ cô suốt đời. anh ước mình mãi là ngôi sao Polaris của cô.% p3 U+ k9 W- |
Sắp tới noel, và có lẽ tuyết đầu mùa sắp đến, anh chuản bị cho cô 1 món quà, lần đầu gửi quà cho 1 người con gái tâm trạng của anh cũng thật đặc biệt, anh vui vẻ mỉm cười và khi thấy những hạt tuyết đầu tiên anh nhớ tới cô, nhớ tới lời hẹn ước bâng quơ hôm nào, và thật ngạc nhiên anh thấy cô ở đó. Được ở bên cô được cùng nhau chơi đùa, ném tuyết, cùng bước lên cái bóng của nhau, cùng nặn người tuyết đó là những kí ức mà cả đời anh không báo giờ quên được. và nhất là ngày ấy là ngày ghi nhớ nụ hôn đầu của anh, của cô ấy, của cả 2 người bọn họ." w2 I: Q- Q1 e9 R8 D


2 i3 Z; p; x2 I- ~" P0 h( ]- ~* i
, U$ [; k7 z6 c  ?! K


1 i4 ?1 [' {: O* p& W7 L: K1 @, K; p! [& }  `$ s: P
Nhưng bây giờ những ký ứ ấy dường như rất nhỏ bé
) K- C3 ^& J2 D, VEm ở quá xa, tôi chẳng thể nào đến bên em được
) V+ C# C: }2 \! u; ^( q% QThậm chí tôi còn chưa nói “anh yêu em” và “Anh  sẽ chờ em”
! Z& I  L; O( D) n% [Một lần chững chưa nói

& w; ~0 Z9 q% h2 P; J! VTrong ký ức của anh, mãi mãi lưu giữ những kỉ niệm ngọt ngào ấy. số phận khắc nghiệt làm anh và cô  phải chia xa khi mà anh còn chưa kịp nói câu “Anh yêu em”, làm cho lười hứa gặp mặt đêm giao thừa không thành sự thực, chia xa khi mà trong anh đang còn canh cánh suy nghĩ “phải chăng chúng ta là anh em?”! k; d+ z$ @1 U' _# ?$ c


9 ^( b9 o% H5 ^* j1 b: a" c0 ?+ Z% i( Y
Giờ đây anh và YJ đã ở rất xa nhau, 10 năm 1 khoảng cách xa về thời gian, nhưng cái xa xôi không phải là thời gian hay không gian, không phải là cách trở về địa lý mà chính là lòng người. Jun Sang giờ đây đã là Min Hyung với những kí ức mới, kỉ niệm mới mà không hề có YJ trong đó. MH của 10 năm sau không còn vẻ u buồn của JS nhưng trong sâu thẳm kí ức của mìn MH vẫn cảm thấy có 1 khoảng trống không thể lấp đầy, có điều gì đó anh không nhớ ra, luôn bắt anh phả suy nghĩ, và anh không biết được đó chính là Yoo Jin.! U  K, z: K, B6 V' z4 d

/ G/ u( |9 f1 C8 d' a
Tôi không bao giờ nghĩ rằng
2 c. q- U# u6 lChúng ta có thể gặp lại nhau+ y2 k" q' _* u
Tôi vẫn yêu em, và bây giờ tôi muốn nói điều đó với em
& h) M/ X) {) b; v$ b0 p/ BNếu như còn cơ hội, tôi vẫn muốn được yêu em mãi, được yêu em trọn đời.
..
9 a& `  I: O$ L% {. i
4 m6 k0 d3 r9 p( q7 m3 Z- BGặp lại YJ với hình dáng và kí ức mới nhưng trái tim thì vẫn là của JS vì vậy tự nhiên 2 người lại về bên nhau để 1 lần nữa MH thayJS nói câu “Anh yêu em”.
2 U' w- z$ v; X3 \Ký ức rồi cũng sẽ quay về nhất là với tình cảm mãnh liệt và sâu đậm mà 2 ng dành cho nhau. Vì JS từng nói “Không có những kí ức về Yoo Jin, thì Jun Sang cũng chỉ là 1 cái tên mà thôi”. Yoo Jin chính là ký ức, là quá khứ, là hện tại, là tương lại của Jun Sang, 2 người đã định là thuộc về nhau dù trải qua bao thử thách, qua bao nhiêu thời gian, dù 10 năm, 20 năm cũng vẫn thế. 2 người chính là mảnh ghép của nhau. Mãi mãi trọn vẹn tình yêu và ký ức ấy.
1 D6 s( |4 U( S# l4 m' G8 q; W( w


7 ~4 }& r% N' i: k2 Z9 Y; S/ C0 U. L9 J" s9 e1 h* ^2 j
Đây cũng là kí ức của tan, tình yêu của tan, tình yêu dành cho 1 bộ phim mà 10 năm trôi qua mã không phai mờ, thậm chí còn sâu đậm hơn thôi.
$ s; A6 o5 l  N6 a" [1 @. Jhjhj 1 buồi chiều ngồi viết đạ, hy vọng mọi ngườ không chê cười

Đánh giá

khahi  hay lắm ss!  Đăng lúc 6-1-2013 22:22:10
Đã có 1 đánh giáJoon's♡ Thu lại Lý do
baekimlieu2891 + 10 tuyệt vời

Tổng đánh giá: Joon's♡ + 10   Xem tất cả

  

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 9Rank: 9Rank: 9

Status: Offline
UID
4

Medal No.1

Đăng lúc 8-1-2013 15:01:55 |Hiện toàn bài

CÁC BÀI DỰ THI

3 N( w4 y) ], m! h2 q; O+ t

/ o' _2 l; k! _/ b3 PSBD: 0010 b! X3 j& i1 n6 N  `
0 `  Q( t& a0 \% \7 _1 R
, @5 _0 J" Z7 X7 a

Winter Sonata 10 năm một cuộc tình


* K/ [( q8 {0 I
8 X! G, {' Y6 O9 j* f9 E/ Y. [0 ]- _# c, l7 Z8 m$ U. x
& g2 d' O: J+ Z. D; ~8 T
31/12 rồi, đã thực sự 1 năm nữa trôi qua, thời gian, một lần nữa lướt qua cuộc đời của chúng ta như một làn gió.! S7 ^. h; q- @# A7 ^( F! W  E/ N: W
Đã qua đi quãng đời niên thiếu với bao nhiêu những bỡ ngỡ, ước vọng, háo hức chờ đón những ngày Tết chạm ngõ nhà mình, đã thực sự qua đi cái cảm giác thích thú: “Ừ mùa xuân đã về rồi.”
. C  e, B4 k* M8 D; \Ngày hôm nay, ngày đã để lại trong chúng ta bao nhiêu hồi ức, sắp qua đi rồi, một lần nữa, cơn gió đã qua đi, điều gì níu lại chúng ta khi tất cả đã chìm dần vào quá khứ.
, t( ~# s, W6 M+ s) E" lĐó chính là: Tình yêu.& p* ^/ c2 K8 p7 G5 S, h( y

/ h- y/ b# K. m1 V" rXin được viết lại những hồi ức này như một lời tự sự, qua đi rồi, dù thế, nhưng vẫn không thể quên, giựt mình khi nhận ra, đã thấm thoát 10 năm, lặng lẽ bước qua cuộc đời, 10 năm đã qua đi rồi, thật sự đã 10 năm rồi sao?2 `6 [. X% W6 n9 K! J
Cảm thấy sợ hãi khi ai đó nói với mình rằng, 10 năm về trước điều gì đó đã xảy ra, hoặc là, cảm thấy hoang mang, khi chợt hiểu rằng, đã them 10 năm nữa của cuộc đời, sao chóng vánh đến thế, sợ ư, không, không phải sợ, mà chỉ là, chút gì đó nuối tiếc, chút gì đó hoài niệm, của một thời say đắm, những gì thuộc về quá khứ, đã cảm thấy điều đó giống như một phần cuộc sống của mình,- I1 J' j0 I: S1 o3 j8 d
10 năm, một cuộc tình.
$ j$ x: _( }3 |9 N. V
2 {- y( g& u% m* c! `
: o  I) j4 B' ?  Z1 n8 sPhải chăng, cũng có lúc chúng ta sống cho hiện tại và tương lai mà mãi mãi lãng quên đi quá khứ, với tôi điều đó không quan trọng nữa, và rồi tôi sẽ quyết định quên đi để tiếp tục cuộc sống bộ bề này.' Z. Q7 {- B7 O% F) v2 r8 a2 l: j
Tôi thật sự, quá khứ chẳng có gì là quan trọng, quan trọng là hiện tại bạn sống thế nào, và tương lai bạn sẽ làm gì, còn quá khứ, đã thuộc về ngày hôm qua, có muốn níu giữ cũng không thể làm được gi nữa, vì vậy hãy lãng quên quá khứ đi, và sống cho những gì thuộc về tương lai./ ?' g' H/ w  b0 }" k
+ {0 u$ t. Y# C' p' K
Nhưng kể từ khi tôi xem bộ phim ấy, tôi mới hiểu, còn có nhưng quá khứ đáng trân trọng hơn cả bản thân mình, có những hồi ức mãi mãi không thể nào lãng quên, và hiển nhiên nó vẫn khắc ghi trong sâu thẳm tâm hồn mình, quá khứ, đã khiến ta phải khóc, nhưng cũng là phần đời hạnh phúc nhất, khiến ra mãi mãi không bao giờ quên, tôi, đã lại sống trong cảm giác đó, suốt quãng thời gian tôi sống cùng những nhân vật trong phim “Chuyện tình mùa đông”
& b' I( u: r! W2 O) I( v10 năm, ai cũng biết, sẽ nhanh chớp nhoáng như một cơn gió đông, lạnh lùng bước qua quãng đời thanh xuân của mỗi con người, tôi nghĩ, không ai có thể nhớ mãi những gì đã xảy ra 10 năm về trước, và hiển nhiên, người ta sẽ cố gắng tìm cách để lãng quên nó đi, nhưng có những người đã sống mà vẫn mang theo bên mình, những năm tháng, đã chìm dần trong quá khứ đó.( B: S$ @; D8 B( t, W" p

7 V: v7 m& ?' ?2 f5 g1 l$ ?Và giờ đây, tôi hình như, cũng giống họ, khi giật mình nhận ra, đã 10 năm trôi qua rồi, vậy mà, tôi vẫn chưa bao giờ, chưa một lần, lãng quên những kỷ niệm đó, những kỷ niệm mà tôi đã vun đắp cùng bộ phim ấy, cùng các nhân vật ấy, chưa một lần tôi quên., ~6 c8 C( o  j! R- U/ I
5 R( E, Q7 k: D( }/ Y0 j# p3 x1 d: U- x! C
Tôi không thể quên đi một Kang Joon Sang, với gương mặt băng giá, một chàng hoàng tử lạnh lùng và cao ngạo, luôn mang bên mình một quá khứ đầy uẩn khúc. Lúc nào cũng chống đối lại cuộc sống chung quanh, và thu mình trong cái thế giới của riêng bản thân, một người đàn ông bước đi trong vương quốc bóng tối, cô đơn, lãnh đạm với cuộc sống chung quanh, để rồi một ngày, bất chợt một cô gái đã bước vào thế giới của anh, nhưng một tia nắng ấm áp sưởi ấm cuộc đời đóng băng của anh. Nụ cười của cô, giọng nói của cô thắp sang trong tâm hồn anh một thứ ánh sang kỳ lạ, mà hằng năm bao năm tháng qua anh vẫn không một lần cảm nhận được. Chính cô đã mở rộng cánh cửa tâm hồn anh, cho ánh nắng len lói vào, tan đi những tản băng buốt giá, lần đầu tiên anh biết, một thứ cảm giác được gọi là “Tình yêu”.
4 N. I. X7 c! K2 Z$ L
8 x' h  h& [& iTôi quên làm sao được một Jung Yoojin, ấm áp như ánh nắng ban mai, hồn nhiên tinh nghịch của tuổi 18 tràn đầy ước nguyện thanh xuân. Một cô gái luôn mỉm cười với cuộc sống, luôn tin vào những điều tốt đẹp, luôn bao bọc thế giới chung quanh mình bằng ánh sáng của hạnh phúc và niềm tin. Cô đã đem đến cho Joonsang một thế giới đẹp một công việc đầy nắng ấm và hương hoa nồng nàn, cô đã đem lại cho một con người cô đơn như Joonsang một thế giới tràn đầy tình yêu. Thế rồi, cái kết của một vườn hoa rực rỡ ánh nắng ban mai và sắc màu của những đóa hoa tuyết long lanh đó, lại là nỗi đau và sự mất mát, chia xa. Khi người cô yêu thương đã rời xa cô vĩnh viễn…
0 v4 z& g. @( P2 k! r/ s8 i4 L( |
2 ]4 V- ^6 [9 yNgày 31/12 định mệnh năm ấy, đã khiến cuộc đời của Jung Yoojin vô ưu vô phiền muộn, lại đẫm đầy nước mắt.
$ ^+ x; f! b/ j! l8 ]! @8 TVà rồi 10 năm cứ thế trôi qua cuộc đời của cô.! i: q2 y% N3 E/ y+ I( P5 L
/ \. ?! H2 a5 d
10 năm đó, Yoojin đã sống lại, đã tìm thấy lại được nụ cười của mình, đã tìm lại được những niềm vui mới, những nỗi niềm hạnh phúc mà cô đã bỏ quên sau khi Joonsang ra đi, đúng rồi, cô đã tìm một công việc thích hợp, cô đã có những người đồng nghiệp, những người bạn tuyệt vời, mẹ và em gái luôn bên cô, và cô sắp kết hôn, với một cô gái bình thường, điều đó quả là hạnh phúc, và như tạo hóa bình thường, ai rồi cũng phải đến lúc tìm lấy một mái ấm gia đình cho riêng mình.
6 ~4 y5 C- ], w& [, \) h1 TNhưng đằng sau cái bình thường đó, lại là một khoảng không hiu quạnh trong trái tim của Yoojin, một khoảng không trống vắng không ai có thể lấp đầy, dù người ngồi bên cô là ai cũng thế thôi, khi bản thân cô đã dừng lại, ở cái tuổi 18 đó rồi, Yoojin bây giờ, vẫn sống, nhưng cũng như không còn tồn tại, vẫn thở nhưng dường như đã ở một thế giới khác, vẫn yêu thương, hạnh phúc, nhưng không có gì là chân thật, trái tim của cô, vẫn dừng lại, chờ đợi, chờ đợi tuổi 18 quay trở về, tuổi 18 thuộc về cô và mối tình đầu của cô.3 n3 E, V1 k  N* B" w

' z- ?; \+ a  h5 w$ P9 @2 g& D10 năm của Yoojin đã trôi qua như thế.2 P& z0 {+ g) t, W
Và rồi, anh ấy đã xuất hiện, bất chợt như những hạt tuyết đầu mùa, giữa muôn vàn con người hối hả qua lại trong đêm tối ấy, Yoojin chỉ nhìn thấy được duy nhất một bóng hình, của người mà cô đã chờ đợi suốt 10 năm qua, người đã mang đi trái tim của một Jung Yoojin trong sáng, người đã để lại cho cô, cái chết vô hồn của tuổi thanh xuân, một lần nữa, cô lại được nhìn thấy hình ảnh của anh một lần nữa.
! I( A6 Q( l' F/ E1 U9 C: Y7 v/ {2 i5 y2 u; W
Lời ước nguyện của cô, lời ước nguyện trong hạt tuyết đầu tiên rơi xuống nhân gian, cuối cùng đã linh nghiệm, cuối cùng, ước nguyện 10 năm qua của Yoojin đã thành hiện thực.
3 p) P' G: ]( h. u  l& g9 M“Có đúng những gì em nhìn thấy vào ngày tuyết rơi đầu mùa ko phải là giấc mơ? Hình bóng của anh vẫn nguyên vẹn trong trái tim của em, về lần đầu tiên anh đã chơi đàn vì em, nhớ cả ánh hòang hôn bên hồ khi chúng ta đi dạo cũng nhau, nhớ cả nụ cười của anh khi anh nắm tay em. Em vẫn nhớ tất cả những điều đó. Em đã cầu nguyện, giá như em có thể trông thấy lại nụ cười ấy. Có thể những hạt tuyết đầu tiên đã biến giấc mơ của em thành hiện thực. Đêm hôm ấy em đã trông thấy anh, em hy vọng đó không phải là giấc mơ. Joon Sang à, anh đang ở đâu? Bây giờ anh đang ở nơi nào?”2 r( n0 f2 S3 j. B* n
. }$ J9 g2 N8 U! n# d7 Q
Cuộc sống không thể lường trước được điều gì sẽ xảy ra, và hẳn Yoojin cũng sẽ không bao giờ biết được sẽ có ngày mình sẽ trở về với quá khứ như thế này, dù định mệnh là đau khổ, dù tình yêu là trái ngang, nhưng với tất cả tình yêu mà cô dành cho Joonsang trong suốt quãng đời thanh xuân ấy, cũng sẽ giúp cô sẵn sàng vượt qua mọi chông gai để tìm đến hạnh phúc nhỏ bé ấy. Dù người đứng trước không thể là một Kang Joonsang của 10 năm về trước, thì điều đó vẫn không quan trọng, khi mà đó là người đàn ông thực sự thuộc về trái tim cô." `* r" Z- Q- o/ X, M5 i- C

+ a( U' h& h' m6 q4 aNgôi nhà không phải là tất cả, bởi ngôi nhà vững chắc nhất chính là ngôi nhà, được xây trong trái tim người mà mình yêu thương,
8 j$ h3 \0 ^& G' h' J( HNgôi nhà xây trong trái tim của Yoojin đã quá bền bĩ, đến nỗi, sóng gió, phong ba cũng không thể khiến nó lung lay.  o% U! i; @; c8 [. E" w* ]% S3 O5 U
Làm sao nói hết nên lời, với một tình yêu như thế, dù nước mắt đã cạn, dù trái tim tan nát, dù nỗi đau đôi khi khiến bản thân gục ngã, cũng không thể khiến cho Yoojin lãng quên mối tình đầu của mình.
; o9 x( @4 m. T
  i- M1 b# ?4 _, J7 v1 B8 MCô lại một lần nữa bước vào thế giới của Lee Minhyung, một lần nữa mở ra cánh cửa tình yêu đã cất giấu sâu thẳm trong trái tim của Minhyung, một lần nữa Yoojin đã mở ra, như ngày xưa cô đã mở rộng cánh cửa tâm hồn của Joonsang. Và mãi mãi Yoojin không bao giờ có thể ngờ được rằng, cô đã 2 lần mở ra cánh cửa ấy cho cùng một con người, Yoojin đã không bao giờ hình dung được, Joonsang đã trở về bên cô như thế, đã sống lặng lẽ bên cô như thế, và lại một lần trao trọn trái tim mình cho cô như thế, một lần nữa lại sống trong thế giới bao bọc bởi tình yêu của cô như thế. Yoojin không thể ngờ, ước nguyện của cô đã thành hiện thực, cảm nhận của cô hoàn toàn đúng, khi hơi thở ấy, giọng nói ấy, nụ cười ấy, và cả ánh nhìn ấm áp ấy, với cô chỉ là thuộc về một người, một người mà cô đã khắc ghi trong suốt cả quãng đời thanh xuân của mình.
2 j8 C5 k  r3 YTình yêu đối với Yoojin không phải là cái tội, và cô đã sống để yêu thương, do vậy, dù đất trời có đổi thay, dù tất cả mọi người có nghĩ cô ngốc nghếch, thì với Yoojin điều đó vẫn không quan trọng, bởi cô đã yêu, và đã sống trọn vẹn cho tình yêu.
2 I/ P% Z( ?6 i/ RNhư một ai đó, đã sống suốt 10 năm của cuộc đời mình, mà vẫn mãi tìm kiếm một hình bóng trong tiềm thức, một hình bóng mờ nhạt trong khoảng không ký ức không tồn tại, nhưng sâu thẳm trái tim vẫn thôi thúc kiếm tìm, vẫn lang thanh trên khắp mọi nẻo đường đời để tìm kiếm, hình bóng ấy, hình bóng trong cái chết tận cùng vẫn hiện lên trong tiềm thức của anh, cái tên Yoojin đã sống bên anh thầm lặng như thế. ; m  U3 R+ i' u3 A

1 Z5 p7 E& X( w+ C: ATình yêu là tội lỗi hay sao? Khi chỉ yêu và hướng về người mình yêu, dù theo cách nào, thì cũng sống để chờ đợi, sống để tìm kiếm, và sống để mong mỏi, một ngày người ấy sẽ xuất hiện và nắm lấy đôi tay của mình thốt lên: “Anh yêu em.”
& e: n5 H1 J" d1 i$ r1 g6 gTình yêu hẳn không có tội, khi chỉ biết yêu, dù tình yêu đã chìm vào quá khứ, chỉ biết mang theo hình bóng của người mình yêu trong suốt cuộc đời, tình yêu hẳn có tiếng nói của riêng nó, và vì tình yêu mà con người đã được sống trọn vẹn.- e% U1 o  |. b2 G% K; H/ C- d
10 năm đối với Yoojin trôi qua trong hy vọng như thế, cũng như tôi, 10 năm sống với bộ phim ấy, để nhớ, để yêu và để tin tưởng. Tin tưởng, trên đời vẫn tồn tại một cuộc tình đẹp và thuần khiết như thế, như những hạt tuyết đầu mùa, thắp sáng những ước vọng vốn đã chôn sâu trong trái tim của mỗi con người.8 ^8 s0 S" @9 p% Y' u8 K- j" X, y
# [  ~3 A1 ~& a, I, M, i" k
Tôi chưa một lần thấy tuyết, nhưng với tôi, tuyết là điều đẹp đẽ nhất, trong sáng nhất, như tình yêu của Yoojin và Joonsang đã dành cho nhau, tuyết lại rơi, nhưng tâm hồn của họ trong và sáng hơn cả tuyết.
# A3 m  r8 X/ ?1 h* Z+ o) i1 w
! B- @* y+ A3 F8 I- ~( h: j6 vXin cảm ơn, Chuyện tình mùa đông, xin cảm ơn, vì đã đem đến cho tôi một thế giới đẹp và ấm áp như thế, dù là một giấc mơ, nhưng tôi vẫn mỉm cười, và biết ơn từ tận đáy lòng, dù thời gian có trôi qua bao nhiêu đi chăng nữa. Xin cảm ơn, ngôi nhà ấm áp, những hạt tuyết đầu mùa, đã thắp sáng trong tôi tình yêu ấy.

Đánh giá

TKT  Mình cũng giống như bạn. Xin cảm ơn BTCMĐ, cuộc tình hơn 10 năm của mình, một cuộc tình mà mình luôn ghi khắc trong tim không bao giờ có thể quên! 9.5đ  Đăng lúc 12-1-2013 00:18:50
khahi  bài này 8.5 đ  Đăng lúc 9-1-2013 22:54:50
baekimlieu2891  bài này 9 điểm  Đăng lúc 9-1-2013 21:44:35
timbuondoncoi  giữa 2 nhân vật chính, để mình thêm yêu WS, điểm 9, tuy nhiên có một góp ý nhỏ là có khá nhiều lỗi chính tả và lỗi đánh máy, chắc là do type vội :)  Đăng lúc 9-1-2013 19:52:56
timbuondoncoi  cám ơn bạn - tác giả bài viết, giọng văn của bạn nhẹ nhàng, tình cảm, sâu lắng đã thuyết phục mình về mối tình 10 năm với WS cũng như mối tình 10 năm  Đăng lúc 9-1-2013 19:51:05

  

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 9Rank: 9Rank: 9

Status: Offline
UID
4

Medal No.1

Đăng lúc 8-1-2013 15:07:07 |Hiện toàn bài
SBD: 0027 V' v2 f1 X* e; Y
2 w4 A+ ?- P1 X9 q8 S" J

Khoảng lặng


8 U: Z& k/ C: k, y( ?$ U
' \! f1 i+ M2 T5 t+ C1 E: J9 D$ U3 q7 j3 L/ H$ Q* z
Trước mưa có nắng vương đầy lối đi!
# \+ Q) ~# t1 t10 năm rồi đấy! 8 P5 i1 J( F; {) x5 h. f
10 năm đúng bằng khoảng thời gian Jun Sang rời xa Yoo Jin!6 D. [8 j; `' O# e
10 năm tưởng là dài nhưng với nhiều người chỉ như một cái chớp mắt!
! ~/ @# G. i2 j6 U& O7 U: W“Anh có biết cái cảm giác mất đi một người thân thiết ở ngay bên cạnh mình là như thế nào không?
. f7 `/ }6 D/ ~  y' P: D; TNhận ra mọi thứ chẳng có gì thay đổi nhưng có một chỗ trống không thể lấp đầy của người đó.
% w6 {) r  I% q* Y' ]* J/ I  zAnh sẽ không hiểu đâu. Người như anh sẽ không bao giờ hiểu được.* ^7 t+ ~' y3 c0 j8 q
Đau đớn vì mất mát thì có gì là sai chứ?”. x, d2 J" i- _& q
*
7 v/ @: d2 H+ a3 ZLần đầu tiên hai bạn trẻ xa lạ đó gặp nhau trên chuyến xe buýt đến trường, cô gái ngủ gật và dựa đầu vào vai chàng trai nhưng bị chàng đẩy ra. Trông ánh mắt họ nhìn nhau kìa, chàng như đang nghĩ:  “Cô nhìn gì tôi?!” Và nàng thì: “Người đâu mà quá đáng! Người ta dựa một chút thì sao mà đẩy ra mạnh thế?!” Trước khi quay đi, ánh mắt của Yoo Jin còn như muốn nói: “Đồ ghê gớm! Không thèm!!!”7 |' E% i0 v" m% Y+ ?7 K


+ u* V) u, n( j) i% Y, j. _* ~' O6 {
Trong lần đầu gặp nhau đó chắc chắn cả Yoo Jin và Jun Sang đều không hề có một ý tưởng nào rằng họ sẽ học cùng lớp, rằng họ sẽ có thể làm bạn với nhau, rằng số phận sẽ kéo họ lại bên nhau, và rằng cuộc đời họ sẽ không thể sống thiếu nhau.3 x4 ^. v7 m: j, O( g
Yoo Jin, một cô nữ sinh nhiệt tình, nhí nhảnh, có đôi mắt lúc nào cũng mở to, trong sáng. Jun Sang, một học sinh trung học xuất sắc nhưng có nét mặt thật u uẩn, tỏ thái độ xa cách, khó ưa ngay từ những giờ phút đầu tiên các bạn đến làm quen. Nhưng họ như hai cực nam châm, “trái dấu thì hút nhau” vậy. Có lẽ do hai tính cách trái ngược của họ đã bù trừ cho nhau chăng, giúp họ lại gần nhau chăng?   3 V9 K3 L2 P- [5 Y3 R- \

' G* k7 d6 h- v. T! i! X& u+ D0 n
& q: h+ T1 b6 j' z, b5 z
Người ta nói rằng tuổi học trò là lứa tuổi đẹp nhất, vô tư nhất, nhiều mơ mộng nhất, và có nhiều hành động dại dột nhất. Khi còn là học sinh trung học, các bạn đã từng trốn học đi chơi chưa? Các bạn đã từng ngưỡng mộ một bạn nam cùng lớp học giỏi chưa? Các bạn đã từng rung rinh trước một anh chàng đẹp trai nào chưa? Mà anh chàng đó còn dũng cảm nữa chứ, dù không biết đánh nhau, nhưng vẫn xông vào cứu mình khỏi tay một kẻ say rượu! Anh chàng đó còn biết chơi piano và chơi rất hay nữa cơ (ít nhất là dưới con mắt của cô nữ sinh). Thật đáng ngạc nhiên phải không?! Hãy nhìn ánh mắt Yoo Jin lúc xem Jun sang chơi đàn bản “Lần đầu tiên”. Đó không phải là ánh mắt ngưỡng mộ, yêu mến sao?!
) U7 M0 k* r" ^0 vHình như sự giỏi giang, sự lạnh lùng của cậu bạn mới khiến Yoo Jin tò mò hơn là vẻ đẹp trai của cậu, nên khi Jun Sang, một học sinh khó gần và có chút ngạo mạn, rủ Yoo Jin, một cô bé ngoan ngoãn, dễ thương, trốn học đi chơi, cô đã đồng ý ngay. Đó cũng là lần đầu tiên cô trốn học.6 N  [1 J/ l% N' a
, i. s8 B2 a; g
“Ngày xửa ngày xưa, có một người đàn ông đi đến Vùng đất Bóng tối. Nhưng tất cả mọi người ở đó không ai nói chuyện với anh ta cả. Anh ta thấy vô cùng cô đơn… Thế là câu chuyện kết thúc ở đó.”…
4 w% P7 i' F; O) |3 U“Để mình chỉ cho cậu cách để kết bạn với mọi người nhé…
8 H: ^* r5 S4 S  Y. g9 A- C' fChân phải, chân trái.
( H( q0 ^% y# A) WChân phải, chân trái.
! a. f& r' Y6 S" n, z0 EThêm một bước nữa, thế là trở thành bạn bè…”, `3 p/ I7 e8 ?9 I' V. _1 G" B

# q$ N' w/ d( N7 [. d( w- t- PYoo Jin hồn nhiên đã dịu dàng mở được cánh cửa dẫn vào tâm hồn nhạy cảm, khép kín của Jun Sang. Và một lần đầu tiên nữa, một cô gái, người tự đề ra nguyên tắc cho mình: “Làm sao mà ai cũng có thể nắm tay mình được. Mình… sẽ giữ bàn tay này cho một người thật đặc biệt,” lại chịu đặt tay vào bàn tay vững chãi của cậu bạn mà mới đầu cô cho là “rất lạ lùng, chẳng bao giờ cười, thu mình vào thế giới riêng…”
) @/ W: t/ `3 H% O5 a3 o


4 X8 m  f6 Q6 v! Q
* x2 E( u0 G# j/ }Giữa hai hàng cây cao vút thẳng tắp và dưới những tán lá chuyển màu vàng rực rỡ , hai bạn trẻ đó đã có  những khoảnh khắc đáng nhớ khi cùng đạp xe, tận hưởng cảm giác êm đềm, nhẹ nhàng, hay trong ráng chiều thu lãng mạn họ vừa tản bộ vừa tâm sự đến quên cả thời gian.
0 y* M9 B' d/ t5 f1 A# O% hLần đầu cùng sẻ chia của họ là như thế đấy! Cô gái nào cũng mơ ước có một lần đầu như vậy phải không?
- A; A; ]) `6 w9 ?2 _7 A; f0 N8 kLần đầu tiên…
: j/ u  u8 m* ]( @7 [; sNhưng không chỉ một lần đầu đó thôi đâu và không chỉ có từng ấy kỷ niệm thôi đâu. ( t7 x6 Q( z- B( ~
Còn tìm nhau trên núi giữa đêm tối, còn kể cho nhau nghe về ý nghĩa của chòm sao Bắc Đẩu, còn những bông tuyết đầu mùa rơi xuống và cất tiếng cười giòn tan cùng hòa với lòng người, còn người tuyết dễ thương khiến ai kia phải ghen tỵ và… còn nụ hôn đầu đời ngây thơ vụng dại nữa chứ…
, }- O5 P" h! @! |) k( `

0 m/ x# x1 I4 d2 D9 Y7 ~1 _
7 k  q. M7 P  J4 A, F( g
Thật hạnh phúc biết bao! Tuổi học trò dễ hờn giận nhưng cũng dễ tha thứ biết bao! Tình yêu đầu đời tinh khiết và đẹp biết bao! 6 f3 s. T/ ^1 r' V5 O
Nhưng một hôm thức dậy mọi thứ bỗng nhiên tan biến…!
- X) a. y! h- h+ G9 r4 x0 VHạnh phúc tột cùng nhưng niềm đau cũng tột cùng!!!2 N! [) V( A6 P0 ]
& M6 t. y9 p$ I3 W) d- i8 K
Gió vô tình lật lá vàng khắc khoải!
+ y7 y% l' N) l  w; g: T- y# f
9 Y+ O3 W: b6 rRồi một năm trôi qua.3 y: l( V: m! U4 `$ V
Hai năm trôi qua.
' d# S3 y* C1 [! }% X; f7 ^3 p. Y4 MBa năm.
( y- w* g5 z* Y/ HBốn năm.; V  E( `8 c6 T2 ?* W/ D. c' w3 Z! o
' B9 R+ j( c' l& r( O/ d+ ~2 M
Mười năm…!
. [# n' D7 t7 N0 R6 @' P
% q+ J9 b& o2 T. R; FAi nói rằng thời gian là liều thuốc hữu hiệu nhất? Ai nói rằng thời gian sẽ xóa đi mọi nỗi đau?
7 r: h' d& ~3 F+ rMười năm qua rồi, cuộc sống hối hả vẫn tiếp diễn, mọi thứ dường như đã đi vào quên lãng. Ai cũng lớn lên, già đi một chút, ai cũng có niềm vui mới, công việc mới…
3 W% ?$ {2 D2 Z3 d$ f) RDuy chỉ có một cô gái vẫn sống cùng những hồi ức của mình, mặc dù nhìn vẻ bên ngoài thì không vậy đâu, bởi vì cô còn định kết hôn rồi đấy.4 @3 u0 ]9 a1 D% r7 c* G6 q( L

- {$ m3 v% ^: q! K. N# [# }/ |' a“Em biết là anh không thể quay lại,
9 j: U, L/ l8 R; l+ u& B9 iem biết là anh không thể tới.
1 q( n8 d) y5 q$ W$ c1 @9 u- G. `/ gEm đã tự buộc mình phải quên anh.
( d. n! M" d' d6 _7 O& i+ \- KVà giờ thì thực sự em muốn quên.
) ?) U( L, O" p; XNếu như không được gặp anh nữa,7 Q7 G; }5 {( g7 R8 d" |) [
thì tốt hơn là quên tất cả mọi thứ về anh…”1 s) K' a( b; Z+ t; g2 v

' s. k! S* s1 S1 W) q  Q8 v: y) Q

$ w! O7 e! W6 Y& G7 o9 z, H; z
; Y9 B" z1 ]( w$ A- {; b" k
Tối nay, trong dòng người tấp nập đó, trên con đường mà đáng lẽ dẫn cô đến lễ đính hôn của mình, Yoo Jin bỗng lại nhìn thấy gương mặt đó, gương mặt mà mười năm qua cô không hề nguôi quên. Thật kỳ lạ! Mười năm rồi cơ mà! Mọi thứ phải đổi khác chứ? Các gương mặt cũng phải đổi khác chứ? Và trí nhớ nữa,…, tại sao tâm trí lại có thể mãi in dấu một bóng hình?!
  m! m' c: G  r3 B* H….. \% c% y9 u0 \$ @$ ^2 m
“Có phải em đã nằm mơ khi trông thấy anh không?; e& X! Q( L) H1 G
Hình ảnh của anh vẫn còn ngập tràn trong trái tim em.
, I* F/ I( A9 T. |5 KEm vẫn còn nhớ cái cách anh chơi dương cầm, - e: m- i8 \: }) ]. M
nhớ cả ánh hoàng hôn bên hồ khi chúng ta đi dạo cùng nhau,
3 h$ r6 c+ R  Y, |& x9 b8 _  Bnhớ cả nụ cười của anh khi anh nắm tay em.  V4 f: j3 K2 S# c: L
Em vẫn nhớ tất cả những điều đó.
! ?. Q* s4 H5 M* Z. t" NEm thầm cầu Chúa, giá mà em có thể nhìn thấy lại nụ cười ấy.1 m6 n+ _7 H9 v+ S
Có thể hạt tuyết đầu tiên đã khiến cho giấc mơ của em thành hiện thực.0 D* `, m% h+ \( ^) H
Đêm hôm đó em trông thấy anh, em hy vọng đó không phải là ảo giác!...
9 {& [4 k6 }8 {: PJun Sang à, anh đang ở đâu”
# D. c7 D7 B8 [: P. m$ }$ b% HGiờ này anh đang ở đâu vậy?”* \5 S, a. }& t1 w; y
….
+ Y, O' \! t( }  D9 S

+ q& U4 \0 T8 z( c/ I

: X6 k8 o; z6 r7 q; R! m: Y
9 v  y: `3 d9 E* YChàng hoàng tử đó có gương mặt tươi sáng và ánh mắt lấp lánh.
' C, g- `. Z% V: |! I' x3 Z8 SChàng hoàng tử đó có nụ cười tỏa nắng và giọng nói ấm áp.
  j* H0 Y4 u9 H! Q* F$ JChàng hoàng tử đó rất thẳng thắn, thẳng thắn đến mức đôi khi hơi tàn nhẫn.
* J5 e  ^5 h7 ~( ^4 X) wChàng hoàng tử đó rất khó tính nhưng cũng rất ân cần, rất tự tin nhưng cũng rất cao thượng.2 Y/ [8 f& n8 v1 P3 ^( D. y
Chàng hoàng tử đó như đến từ đỉnh núi đầy hoa.9 L" o! p- j1 K5 m
Chàng hoàng tử đó như bước ra từ một giấc mơ!
# c6 {( r! B* d8 |# @0 y0 Z, G' ~; bVà một giấc mơ mới với hạnh phúc, khổ đau, dằn vặt, luyến tiếc, lại bắt đầu. Giấc mơ mới dài làm sao, có lúc thơ mộng làm sao, nhưng có lúc lại ngập tràn nước mắt!
& I* h6 h; ]! Y3 g' X6 T  K* y% @. [/ y0 T0 y
*********

Đánh giá

TKT  Mình cũng thấy giống như mọi người. Giọng văn trẻ trung, bay bổng nhưng tác giả đật vào đấy rất nhiều cảm xúc ! 9.5 đ  Đăng lúc 12-1-2013 00:26:00
khahi  9.5 đ bài này  Đăng lúc 9-1-2013 22:55:40
baekimlieu2891  Bài này hay quá, rất thích bài này, giọng văn hồn nhiên trong sáng khi kể chuyện tình JunSangYJ, cho 9 điểm  Đăng lúc 9-1-2013 21:48:31
timbuondoncoi  ko biết suy đoán của mình có chính xác ko nữa, điểm 8.5, một lần nữa cảm ơn bạn đã tái hiện cho mình thấy WS đẹp như thế nào :)  Đăng lúc 9-1-2013 19:45:29
timbuondoncoi  cám ơn bạn - tác giả bài viết, không hiểu sao đọc bài viết của bạn mình thấy giọng văn rất trong trẻo và hồn nhiên, mình đoán bạn cũng còn trẻ tuổi  Đăng lúc 9-1-2013 19:43:31

  

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 9Rank: 9Rank: 9

Status: Offline
UID
4

Medal No.1

Đăng lúc 8-1-2013 15:18:24 |Hiện toàn bài
SBD: 003( ?/ w3 _9 P) W5 b. Y$ S% ]

- H- ^1 c! z# R, ^

TẢN MẠN VỀ BẢN TÌNH CA MÙA ĐÔNG
; t" s* t) M% w1 {STREAMS OF THOUGHT OF WINTER SONATA

( Y0 k% X* i0 M. g/ S# P4 I1 }4 @

$ u. [7 r, C2 t' v- X
Bàn Tình Ca mùa Đông. Chỉ cần nghe 5 từ ấy thôi là chúng ta, các tín đồ của bộ phim  cũng cảm thấy trong lòng dào dạt những cảm xúc, những rung động, những ký ức rất khó nói hết thành lời. Mình cũng thế thôi. Vì vậy khó có thể nói đây là một bài cảm nhận vì nó chẳng theo cấu trúc, theo trình tự thời gian hay chủ đề nào cả.  Tất cả chỉ là những dòng suy nghĩ chợt đến, ngẫu nhiên, miên man tùy cảm hứng và tuôn trào từ sâu thẳm trong tâm hồn. Chính vì vậy nó rất lộn xộn, đôi khi có những điều mà người đọc thấy đồng cảm , thấy có chính mình trong đó nhưng cũng đôi khi lại khó hiểu đối với nhiều người khác. Tất cả chỉ vì đó là những tâm tư tình cảm của riêng mình, một người đã lỡ yêu, tương tư và si mê WS…" G4 ?# v0 l! n0 z, ^
; z+ k5 d3 C" w7 w/ e) h
Bản Tình Ca Mùa Đông… Lần đầu tiên…mối tình đầu…tình yêu ngang trái…tình yêu vô vọng…sự chờ đợi…sự ích kỷ…sự hy sinh..lòng chung thủy…lòng bao dung…tất cả mọi cung bậc cảm xúc và các mối quan hệ tình cảm  đều hòa trộn  trong những giai điệu lãng mạn làm rung động cả những trái tim khô cằn nhất, lồng trong khung cảnh mùa đông tuyết phủ trắng xóa hoặc mùa cuối thu lá úa nhuộm vàng cả lối đi đẹp đến nao lòng làm cho lòng ta cứ bồi hồi xao xuyến rất lâu dù màn hình đã tắt tự bao giờ.  Và cứ thế mỗi khi cuối thu  đông đến những giai điệu bất hủ ấy lại vang lên trong lòng ta dù đã qua bao nhiêu năm tháng, cảm xúc chợt ùa về nguyên vẹn như lần đầu ta bắt gặp nụ cười tỏa nắng rạng rỡ ấy. Cho dù là nụ cười  của Jun Sang lạnh lùng hay của Min Hyung ấm áp. Nụ cười đó luôn làm ta thấy cuộc sống này chợt tươi đẹp lên biết bao, nó làm ta không thể không mỉm cười đáp lại để thấy cuộc đời mình vẫn còn nhiều điều đáng nâng niu trân trọng như  câu chuyện tình rất đẹp và rất buồn như cổ tích ấy.
9 u1 Z! q' r0 W! H/ g  {& u, r0 k$ K% V; {
Có bao nhiêu câu chuyện, bao nhiêu cảm nhận về WS chắc không ai có thể đếm hết, nhưng sao mỗi lần xem phim mình vẫn có một thôi thúc kỳ lạ được viết về nó, được chìm đắm trong đó, được mơ mộng , được buồn và thậm chí được đau những nỗi đau không thể tả hết bằng lời. Cũng có vài người cho rắng WS  có quá nhiều nước mắt , có quá nhiều tình tiết éo le không thực. Nhưng mình lại yêu WS vì tất cả những điều đó vì có thế nó mới mang ta đến tận cùng, tận cùng của sự phẫn nộ, tận cùng của nỗi hụt hẫng, chơi vơi và tận cùng của niềm đau cũng như niềm hạnh phúc!  Và hơn nữa trong WS, trên hết thảy là sự hiện hữu của cái đẹp vĩnh hằng, cái đẹp của tình bạn, của tình yêu bất diệt…1 n/ @) e. i; R  {$ h

0 F# R! I9 M) XVì sao họ yêu nhau và chờ đợi nhau?
. u  @5 D; Z( `& t  e; t& d
9 V# k4 S* }+ c( ~Yu Jin mang đến cho Jun Sang sự  chia sẻ, tình bạn, tình yêu và cách nhìn cuộc sống rất chân thực nhưng tinh khôi của cô….
4 _. U& R! R! p# B1 P( J) J/ n4 U% {Chân phải, chân trái…thêm một bước nữa thôi thế là ta trở thành bạn bè…9 t* T; q6 L% s7 S- {: G  f
Chúng ta đâu cần lý do để nhớ một người…Và gì nữa nhỉ, nghe cậu đàn hay hơn, tớ thích vô củng…(khi JS hỏi YJ có muốn giữ cái đĩa The first Time không).  Chính những câu nói thơ ngây chân thành ấy đã mở rộng cánh cửa đưa YJ bước vào trái tim JS. JS đàn hay hơn bản nhạc trong đĩa? Mình thậm chí không buồn thắc mắc điều đó, vì mình biết YJ nghe anh đàn và nhìn anh đàn qua lăng kính  tình yêu của cô, khi đó dĩ nhiên  tất cả mọi thứ đều trở nên tuyệt vời phải không? JS hiểu điều đó, anh cảm nhận được tình yêu của YJ dành cho mình trong trẻo như thế.( O: Y: I- N: r

) E+ i: X+ c; l) V' f7 N! ]

Bạn phải đăng nhập hoặc đăng ký mới có thể nhìn thấy link.
7 P, c0 b8 h7 [. F! D

6 u( ?, f  N" u

) b4 L( T+ t) u) r; JCòn YJ? Cô yêu JS vì cô nhìn thấy được trái tim ấm áp và một tâm hồn sâu sắc và phong phú trong vẻ ngòai cô đơn, bất cần và lạnh lùng của anh! Một chàng trai không biết đánh nhau đã dám đánh nhau để bảo vệ cô, không thích đàn trước cả lớp nhưng đã đàn cho cô nghe một bài nhạc đầy ý nghĩa The First Time, sống khép kín nhưng lại muốn chia sẻ với cô về cha mình, đem đến cho cô sự tin cậy bằng một bàn tay ấm áp và hình ảnh ngôi sao Bắc Đẩu luôn ở  đấy tỏa sáng dù mọi thứ xung quanh có thay đổi.; |# [5 `# W7 r5 X& M7 a+ e3 _
" T7 s1 ~4 w; Y0 q
Và …cái cách họ chia lìa nhau đã làm cho trái tim ta tan nát, đúng như lời bài hát My Memory trong phim: “anh vẫn chưa nói rằng anh yêu em, và nói là anh sẽ chờ đợi em (…)”. Chính vì vậy mà YJ không thể quên JS dù đã 10 năm trôi qua, và nếu như số phận không cho họ gặp được nhau, mình cũng không nghi ngờ gì YJ sẽ nhớ cậu ấy suốt cuộc đời, không thể nào quên được!% _! ^5 f  p( a# v6 z; a' s% ^8 e

  @  E- Z; t8 I; {YJ không thể quên JS hay không muốn quên? Hãy lắng nghe cái cách cô cố gắng để quên JS: ‘Mình đã quá khổ sở để quên anh ấy, nhưng có lẽ chính vì cố mà mình không thể quên được …Từ giờ trở đi thỉnh thoảng mình sẽ nói về JS và như thế dần dần mình có thể hoàn toàn quên được anh ấy, …cậu sẽ lắng nghe mình chứ? …mình có thể nói về JS với cậu đúng không? Cám ơn bạn tốt nhé!” YJ đã nói với Jin Sook như vậy đấy! Câu nói ấy sao mà buồn đến nao lòng ! lần nào xem đến đoạn đó mình đều thấy thương Yu Jin muốn khóc và tự hỏi, cô ấy có thể quên được JS theo cái cách đó không cơ chứ?
6 e9 O9 W6 A% x; q7 {# J* G  L. H' ]* N8 e
Thử hỏi xem trên đời còn có tình yêu tuổi học trò nào đẹp hơn tình yêu của Kang Jun Sang và Jung Yu Jin? Tinh khiết hơn nụ hôn đầu tiên của họ trong khung cảnh mênh mông tuyết trắng ? Và kết thúc đau lòng hơn sự chia lìa của họ? Tất cả đều là tận cùng!; m  ?" L& [% C9 I  |
. `* T/ o6 p3 A- f) Y
10 năm sau gặp lại, YJ vẫn như thế nhưng JS giờ đã trở thành một Lee Min Hyung  với dáng vẻ và tính cách hòan tòan khác trước, thậm chí MH còn có cô bạn gái rất xinh đẹp. Nhưng sao nụ cười ánh mắt của anh vẫn cứ bị hút vào YJ?
: K; q9 J6 z* C+ H
$ {! r( ^; G/ G) Z…Vì mùi thơm tóc cô khiến anh cảm thấy dễ chịu …(có lẽ nó khơi dậy một góc nào đó sâu thẳm trong ký  ức của anh mà  bấy lâu nay đã bị chôn vùi)) j5 O( r6 c: C8 t

7 j8 o2 C/ o3 r- L/ e

Bạn phải đăng nhập hoặc đăng ký mới có thể nhìn thấy link.

2 a* K( z3 w. e; ]: x
2 ^: E- N1 s9 Z/ Q
…Vì 10 năm qua cô đã trưởng thành nhưng  sự chân thành và tinh khôi vẫn không thay đổi: “Đối với những người yêu nhau thật sự, trái tim mới là ngôi nhà hoàn hảo nhất!”,  5 H3 N4 k7 r- E! ^1 E0 V& [5 _* h

* n, \5 y' f, D

Bạn phải đăng nhập hoặc đăng ký mới có thể nhìn thấy link.; [2 c  z# T" |3 Z" t. e# y- ?

$ `. I+ F. a/ ~, W7 q

  Z: y6 G& ?/ U2 E…vì cô vẫn rất trẻ thơ: “ anh có thể bỏ kính ra một lúc  được không?”,
" O" G  _2 H: F9 Q" Y8 s. i' b( ?  s4 \( L% \# N! n, S* }) e: _
…và thẳng thắn: “là tôi đã sai, tôi đã nhầm anh với một người khác!”,  - o6 E, Z& h; y

  l/ @1 b& b$ ~8 SNhưng… có một điều rất khác trước, đó là trái tim cô, một trái tim tuổi trẻ vẫn luôn sẵn sàng chia sẻ cảm thông nhưng lại chôn dấu một nỗi đau sâu thẳm cùng một bóng hình chưa ai có thể thay thế được 10 năm qua: “Anh chưa bao giờ yêu ai thật lòng phải không,?…Nhận ra mọi thứ chẳng có gì thay đổi thay đổi nhưng có một khỏang trống không thể lắp đầy của người đó!...đau khổ vì mất mát thì có gì là sai chứ?”. Min Hyung cảm nhận được nỗi đau đó, một nỗi đau mà mãi sau này anh mới hiểu được!" c% [2 Q. w, z* u  [
  S  l0 W, Y' O* E2 }+ c) _

Bạn phải đăng nhập hoặc đăng ký mới có thể nhìn thấy link.


9 c: l3 b) w3 J5 \( R! D
& p- @% H6 [6 r( qVà YJ vẫn yêu MH vì anh ấy giống JS? Không hẳn thế, mà là vì anh ấy đã khóac áo cho cô khi thấy cô bị lạnh, giúp cô hong giầy cho khô, đồng cảm và tin tưởng cô qua việc anh thay đổi quyết định đuổi việc ông  Kim. Những cử chỉ nhỏ đó của anh đối với cô làm cho cô nhớ về JS chứ không chỉ là gương mặt anh, cô thấy ở anh  một trái tim ấm áp và thẳng thắn của JS. Có ai dám nói thật với cô rằng cách tốt nhất để yêu một người đã chết là hãy quên người ấy đi, rằng cô mới chính là người đang sống trong vương quốc của những cái bóng?
- g) ?& V$ [! W$ Y! @5 x6 u2 J. ]+ B

Bạn phải đăng nhập hoặc đăng ký mới có thể nhìn thấy link.
; ^, x0 }7 w: m9 A1 ?7 m9 B' P2 b( X' U( a
Bạn phải đăng nhập hoặc đăng ký mới có thể nhìn thấy link.


' z' f: w' W& o2 m5 t4 o
; J3 ]) s( q3 m9 i5 hAnh cũng chính là người đã chỉ cho cô thấy cuộc sống này tươi đẹp và đáng sống như thế nào “…làm sao em có thể yêu một người khác nếu như em cứ đóng kín trái tim mình như thế?”.  MH có biết rằng lần này đến lượt  những câu nói cử chỉ quan tâm  ân cần đó của anh đã làm tan chảy trái tim tưởng đã khép kín từ lâu của YJ.
9 w$ m7 z, |) m6 ]1 X/ ^2 ]( W3 j( ^5 L8 W$ A; W7 Y( M
JS và YJ , họ là hai nửa hòan hảo của nhau và họ đã được gặp lại nhau trong cuộc đời sau một lần lỡ để lạc nhau! Như  thế có thể gọi là định mệnh không nhỉ? Mình không biết nữa, chỉ thấy là họ đã rất may mắn bởi có những ngưởi đi tìm một nửa của mình suốt cuộc đời mà tìm hòai vẫn không thể nào gặp được!
7 [" R9 F/ ]# V, G- f+ l5 [1 H) u# D

Bạn phải đăng nhập hoặc đăng ký mới có thể nhìn thấy link.

% g- K0 u$ R  m" b/ Y$ n% t

- }+ u9 g7 n) O; `Nếu YJ không gặp lại JS cô sẽ lấy SH ? Không, mình không tin điều đó. Nếu YJ không gặp JS hôm lễ đính hôn, cô cũng sẽ gặp bóng hình anh một lúc nào đó trong giấc mơ của cô, trong những hồi ức mà cô thường buông thả hồn mình để quay về quá khứ, trong những bông tuyết đầu mùa vương lên tóc hay trong giai điệu bài hát the first time ai đó vô tình làm ngân lên… Làm sao cô có thể sống bên Sang Hyuk mà trong lòng vẫn ngổn ngan hình bóng của JS. Ngày nào cô còn nhớ đến JS, ngày đó cô vẫn không thể mở lòng để đón nhận tình cảm của một người khác! YJ không yêu và chưa bao giờ yêu SH!. N2 n0 m# p. r

5 P: P- Z; |0 yĐó có thể là tình yêu sao khi cô không thể một lần hôn chồng sắp cưới của mình? Mỗi lần nhớ JS cô cũng không thể chia sẻ với SH? Sau khi gặp lại MH thì mọi chuyện càng tồi tệ hơn, YJ thậm chí không thể kể cho SH nghe những khi cô và MH có dịp gặp nhau! Giữa YJ và SH có một khoảng cách vô hình mà cho dù là tình bạn lâu năm vẫn không thể vượt qua được! Có lần, cô đã nói với MH về lựa chọn của mình : “…người tôi phải yêu là Sang Hyuk”. Nghe sao mà cay đắng thế! Nếu mình là SH và nghe được câu nói ấy, mình sẽ sẵn sàng từ bỏ YJ! Từ phải yêu đến yêu hình như không có con đường nào nối chúng lại với nhau nếu không nói là hai chuyện đó nằm trên hai đường thẳng song song đến tận cùng không có điểm chung!
, y6 \2 f  A5 O5 C, M3 l3 X( n8 `; G1 g
SH cuối cùng cũng đã phải chấp nhận mối tình sâu nặng giữa JS và YJ và anh cũng đã hiểu được ý nghĩa của sự hy sinh trong tình yêu qua câu trả lời của JS :“ bởi vì …anh có thể ở bên cô ấy lâu hơn tôi” (JS là như thế đó , lúc nào cũng luôn đặt hạnh phúc của người minh yêu lên hàng đầu cho dù bất cứ chuyện gì xảy ra!)
& C* e. f! y% {3 z0 D+ j0 s" q8 ~
% A8 R1 g. L( M8 ?1 L, H/ s9 V# Q" g+ a# L  h" L: X) J" I4 X) P5 @
Bản Tình Ca Mùa Đông - Sức mạnh của tình yêu!1 S% G9 Y- O8 B& a$ i$ @& C* g; n
Cứ như thế, 10 năm sau, câu chuyện tình đầy nước mắt và đẹp long lanh  giữa Lee Min Hyung và Yu Jin lại đem đến cho chúng ta một trải nghiệm hòan tòan khác, cho chúng ta thấy được sức mạnh của tình yêu! Thấy được vẻ đẹp  đơn giản nhưng rất mong manh của hạnh phúc!$ b- \0 e& C( E( B1 g
, A( T2 g6 _% j) X
Họ giờ đây đã là hai con người trưởng thành, có trách nhiệm với gia đình, nghiêm túc trong công việc, trân trọng tình bạn và sự chung thủy. Nhưng sao vẫn có những giây phút họ có thể vượt qua những giới hạn đó mà chúng ta vẫn đầy ắp lòng thông cảm với họ. 6 ^: i0 v! I) G3 e

$ y) @" v) _2 V/ _Như lúc YJ quên mất buổi lễ đính hôn để chạy theo một bóng hình của quá khứ trong khi chồng sắp cưới, bạn bè và hai bên gia đình đứng ngồi không yên, lòng dạ như lửa đốt vì lo lắng cho cô. Sao mình vẫn không thể trách cô mà chỉ thấy mắt mình cay cay và trái tim thổn thức theo từng đước chân vô vọng của cô.
3 y0 W( R+ Y0 [, T3 ^" C0 h6 A( C- h) o3 U1 H% c
Như lúc MH vì mải tìm kiếm về quá khứ mà lơ là công việc, mình vẫn thấy thương anh vô củng vì những khổ đau mà anh phải gánh chịu quá lớn, không hiểu vì sao một người có thể chịu đựng từng ấy đau khổ trong cuộc đời mà không bị quỵ ngã mà cuối cùng vẫn mạnh mẽ đứng dậy đối mặt với cuộc sống  với một tâm hồn và trái tim đầy những vết thương rất sâu như 6 Z  z! @: j, }# y5 I1 g/ Z
thế…
( y- ~9 x) I+ y! O6 ^( v4 M( }5 V( n/ a# d. M: [; {! T

Bạn phải đăng nhập hoặc đăng ký mới có thể nhìn thấy link.
7 P" S' K' Y1 S, P- [$ K& O! x

! |' _+ E. s$ Y5 }. [: Z( y+ U
7 P5 u. e3 p& g- e: }3 Q* `& X- g
Như khi YJ quyết định làm trái lời mẹ chạy đi tìm MH giữa đêm khuya vì biết anh đang chờ cô, làm cho mẹ cô vì quá phẫn uất mà ngất đi…sao mình vẫn không thấy giận cô mà chỉ mong sao cho họ có cơ hội được gặp nhau lần cuối, được hạnh phúc…
% q% Z9 _/ C& z- d5 g# p3 t* a2 \: ~
Như khi MH vẫn quyết định cưới YJ dù nghĩ đó là em gái cùng cha khác mẹ của mình, biết rằng đạo đức xã hội không bao giờ chấp nhận điều đó mình vẫn thấy anh đáng thương hơn đáng trách mà trong lòng lại dâng lên một niềm xót xa vô hạn cho số phận của họ, thấy được nỗi tuyệt vọng trong tình yêu có thể đẩy một người đầy bản lĩnh và luôn sáng suốt như MH trở nên cố chấp, chông chênh và vô lý đến như thế. + r6 n+ v; g) v, J8 {/ }- G; y

' V1 N8 Q: n0 d, g7 P! I

Bạn phải đăng nhập hoặc đăng ký mới có thể nhìn thấy link.

* ^5 O% {! G3 v
! ?) \5 E/ l2 ], \0 o$ q+ w
Ta không thể không tự hỏi nếu như Sang Hyuk không đến cản trở lễ cưới và mang YJ đi, MH dự định đối mặt với sự thật như thế nào? Chạy trốn ư? Hình như MH đã định như thế! Vì sao một người không bao giờ mắc sai lầm như anh lại có lúc có những suy nghĩ và hành động hết sức điên rồ nhu vậy? Chúng ta có bao giờ thử đặt mình vào hoàn cảnh của Min Hyung? Cứ như anh ấy đang ở trong một thế giới hạnh phúc tràn đầy ánh sáng và lung linh sắc màu rồi bỗng mọi thứ  mất hết xung quanh chỉ còn là bóng đen vô hạn và phía trước mặt là vực sâu thăm thẳm, chúng ta có lẽ vẫn sẽ cũng như Lee Min Hyung, chỉ muốn bước xuống cái vực sâu thẳm thẳm đó để được tan biến mãi mãi cùng nỗi đau khôn tả và sự hụt hẫng không gì bù đắp được trong con tim!% @+ z" q/ D% s1 ]

) z0 w# N) U9 k5 H( A5 |6 M

Bạn phải đăng nhập hoặc đăng ký mới có thể nhìn thấy link.


% K: n+ [1 [8 D& t3 D4 m. g. p- F/ ^2 i6 p) s1 k, k' g
Hạnh phúc là gì nhỉ ?
7 Q/ O# u5 [$ NCó bao giờ bạn tự hỏi vì sao JS sẵn sàng để  YJ ra đi với Sang Hyuk nhưng lại đau khổ tuyệt vọng đến mức mất hết cả lý trí khi biết cô là em gái mình? Sự khác biệt chính là tình yêu! Để YJ đến với Sang Hyuk, JS mong cô được hạnh phúc, được bình yên trong tâm hồn. Hạnh phúc của anh chính là ở đó, là được nhìn thấy cô hạnh phúc, được sống với hình bóng của YJ trong trái tim, được yêu cô bằng tất cả tâm hồn và tấm lòng rộng lượng của anh. Nhưng nếu YJ là em gái anh, anh không thể yêu cô dù chỉ trong ý nghĩ, anh… không có quyền yêu YJ! Họ không có quyền yêu nhau, nghĩ về nhau nữa! Ngay chỉ một cái ôm cũng sẽ cảm thấy tràn đầy mặc cảm tội lỗi! Như vậy chẳng phải là quá vô vọng sao?
# M. G$ G& T$ ?* v  {5 v, b- c% |. S# v( |0 o& K* E
(…) Anh đã không nhận ra được rằng yêu một người lại khó đến như thế…
- L( q. u. S) Q(From the beginning until now)
& t8 v& B* ]" B  [3 K" Y+ K) \* ~  x% \. N2 f/ d( U5 m+ k
Có ai không thấy lòng mình thổn thức và  nước mắt lăn dài trên má khi xem cảnh JS lặng lẽ ném hết tất cả kỷ vật của hai người xuống biển trên nền nhạc Don’t forget me: “…vừa rất gần em mà lại rất xa em…”. Mình chỉ muốn anh ấy giữ lại tất cả những kỷ niệm ấy dù biết điều JS đang làm là thực sự đúng đắn, JS chẳng phải nên quên YJ đi sao! Mình đã trở  thành một người mâu thuẫn và yếu đuối như thế tự bao giờ khi chứng kiến nỗi đau của anh ấy?$ X/ ^/ n& r; X2 R, v1 A
8 _( ^/ R! K9 w3 V  k- {

Bạn phải đăng nhập hoặc đăng ký mới có thể nhìn thấy link.

8 t( @& u1 |& X4 Z' Z
7 g& b- {( Z& j( w* E) ?  U
YJ cũng trải qua nỗi tuyệt vọng đó như JS , “chúng ta không thể cứ yêu nhau như thế sao?” YJ đã chạy đến và hỏi JS như thế khi cô vừa mới biết được mối quan hệ anh em của họ, đó không hẳn là câu hỏi mà giống như ước nguyện tuyệt vọng  của cô trong cái nghịch cảnh của họ hơn! Và dĩ nhiên cả hai người đều biết quá rõ câu trả lời là không bao giờ có thể ! . |/ e7 ]# B; e. |$ {4 y
: L& }4 f0 v7 \! h
Cô đã trách JS khi họ gặp nhau ở công viên vào một buổi chiều nắng vàng mêng mang, khi JS xin lỗi vì đã dấu cô sự thật “Đáng ra anh phải cố gắng hơn chứ, giá mà chúng ta chia tay mà em không biết sự thật thì đã tốt hơn rồi!...” Không biết mọi người cảm thấy thế nào, nhưng câu trách nhẹ nhàng ấy đã làm tim mình đau nhói! Hai người đang yêu chia tay nhau đã rất đau lòng rồi, nhưng đối với YJ (và cả JS nữa!) điều ấy còn dễ chịu đựng hơn nhiều việc họ biết mình là anh em!
! G2 I9 }2 a5 z$ O" B/ u$ Z
: e1 B" D$ d) U2 T6 P

Bạn phải đăng nhập hoặc đăng ký mới có thể nhìn thấy link.


- [  e; c" _/ V
! A( N# O5 }$ \; t( xĐiều đó khác nào cướp đi lẽ sống của cuộc đời hai người! Không được sống cùng với người mình yêu đã là bất hạnh, nhưng không được ngay cả yêu nhau và nghĩ về nhau còn đau khổ và bất hạnh hơn gấp nhiều lần…5 o& l9 a( B3 f3 Y& T8 ?
; b% Z+ l1 U: `
Có những điều rất bình thường đối với mọi người như yêu và được yêu. Nhưng đối với JS và YJ sao lại khó khăn và nghiệt ngã đến thế. Thế đấy! Nhờ vậy mình hiểu được rằng có những điều quen thuộc hàng ngày đến nỗi chúng ta sẽ chẳng thể hiểu nó quý giá đến dường  nào cho đến khi chúng ta mất nó! Hãy trân trọng tất cả những gì chúng ta đang có, yêu và được yêu thương là một món quà vô giá mà thượng đế đã tặng cho con người .
; ?+ u1 |: H  a" a
+ c7 r; m6 S2 G6 c3 uĐó có phải là nguyên nhân vì sao JS dễ dàng rời bỏ YJ để trở về Mỹ trị bệnh dù anh đã biết cô không phải em gái mình? Được yêu cô bằng tất cả trái tim và tâm hồn có lẽ đối với JS là quá đủ. YJ cũng vậy, được JS yêu và được yêu anh chính là động lực là hy vọng cho cô bước tiếp quãng đường dài cho dù không có anh bên cạnh, cô còn dám đòi hỏi gì thêm? $ [5 k' f0 S+ n1 p& g

) s. j1 j  |5 |% |Trong suốt cuộc tình của họ đã bao nhiêu lần họ chứng kiến bất hạnh ập đến ngay sau phút giây hạnh phúc ngắn ngủi? & P9 L; j. T3 k/ P1 W

% U$ y2 h7 n" ~0 x2 i& t7 [Ngay từ thời trung học khi tình yêu vừa nhen nhóm , sự ra đi bất ngờ của JS đã để lại cho Yu Jin một trái tim tan vỡ cùng với vết thương lòng chưa bao giờ nguôi!
1 E6 |0 n6 O) o3 D7 H7 J6 [: |* q  r! A5 G; T7 ]! [3 D3 t
Và…10 năm sau,  số phận run rủi cho YJ thấy lại được chàng trai có nụ cười làm tim cô xao xuyến, Yu Jin lại một lần nữa đau khổ khi cô nghĩ mình đã nhận nhầm người, rằng đó là Min Hyung bạn trai của Chae Rin chứ không phải Jun Sang của cô. ! ~1 o9 L8 J+ R3 t, \0 o
2 p8 w9 M: e: ^9 i
Và…Rồi cũng đến lúc tình yêu nảy nở giữa MH và YJ, khi YJ nói được tiếng yêu với MH cũng là khi cô phải rời khỏi anh để quay về với SH. 9 ]4 A5 i% u5 m( A, W( G; B* F% Y

5 ?+ V1 w( F3 z8 }: _) B2 ]( MRồi sau đó…
, Z" \: I% Z0 o4 v+ TThú thật là sau đó mình đã thực sự mừng rơi nước mắt khi họ nhận ra nhau ở sân bay, cứ nghĩ rằng bao nhiêu đau khổ đó đã là quá đủ. Nhưng không, Jun Sang không nhớ gì hết về YJ và đã chọn cách ra đi cho cô khỏi đau lòng và anh lại bị tai nạn…
! s6 C" R. ]: Z# I1 }
+ t! l. D* o5 P/ A+ T$ {( O8 [3 }# K( _

Bạn phải đăng nhập hoặc đăng ký mới có thể nhìn thấy link.
) t* W% F- Z7 F) E

; W, j& W- K/ X; }, m' M
Một lần nữa…* y% c% g4 {; H
Khi JS tỉnh lại và phục hồi trí nhớ chắc ai cũng đều cầu mong một đám cước thật hạnh phúc cho cái kết của họ. Nhưng rồi lại… một lần nữa… họ phải chia tay nhau trong đau đớn vì nghịch cảnh, vì hiểu lầm.
) j/ j9 B- h) C' @/ E9 N- J
7 C& J: [3 W$ D+ h* S. nSau cùng …YJ cũng biết được rằng cô và JS không phải anh em nhưng …đồng thời lại đau đớn biết được bệnh tình nguy kịch của JS…Vậy…tại sao cô lại không chạy đến với anh?& K' M$ s; n+ d4 w; e

% ?. x5 i- W; vNhư con chim bị tên sợ cành cong, YJ không muốn đòi hỏi quá nhiều, cô muốn được đi con đường mà định mệnh đã dành cho cô. Cô thụ động quá chăng ? Không phải, cuộc sống đã dạy cho cô rằng hạnh phúc rất đẹp nhưng mong manh dễ vỡ như bọt bóng xà phòng. Cô sợ động đến làm vỡ mất cái hạnh phúc cuối cùng mà cô phải trải qua bao nhiêu đau đớn mới có được! Cái hạnh phúc khi ta yêu một người nào đó bằng tất cả trái tim và biết mình cũng được người ấy yêu tha thiết! Hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản như thế đấy!* h2 a1 b: O4 V: _2 u, Q
! v& }+ U' w% F% x& ^+ Z

2 y. U; S4 ]; V; Z* }' M- h- NMột cái kết lãng mạn và nhiều cảm xúc…$ Z/ M+ A) J) e. j7 A3 d) S
Và WS sẽ không hoàn hảo và đẹp lộng lẫy đến thế trong mắt mình đến thế nếu không có cái kết hết sức xúc động và lãng mạn khi YJ và JS gặp lại nhau tại ngôi nhà màu trắng xinh đẹp như trong một giấc mơ ấy. Có vẻ như họ lại một lần nữa suýt vuột mất nhau trong cuộc đời? Họ chờ đợi nhau, luôn nghĩ về nhau nhưng lại chưa bao giờ chuẩn bị cho cái giây phút gặp lại nhau bất ngờ như thế…) b7 K% }' O, T: h+ z# I
5 S$ L- X/ E) u: R; {9 i
Khi đó là vào mùa xuân…hoa nở trong vườn, cảnh vật xanh tươi, gió nhè nhẹ thổi làm nhẹ bay mái tóc của Yu Jin. Đã hai năm trôi qua, tóc cô đã dài qua vai !/ x9 G' W$ `1 I" q+ P. x
8 }# S% i0 x# c. `
0 G3 r7 N$ M8 T* q4 w2 q" f2 ^
Gương mặt của hai người đang yêu trông rất thanh thản, dường như không còn đọng lại chút gì đau khổ, trăn trở hay nét buồn sâu thẵm của hai năm trước. Nhưng rồi tất cả cảm xúc ấy đột ngột tràn về và cuối cùng là niềm hạnh phúc tràn ngập khi họ gặp nhau, khi họ nhận ra nhau hình như chỉ qua hơi thở, qua nhịp đập thổn thức của hai con tim ..! h0 M: ?6 a4 R% O& @5 g
" {% l5 _9 n7 |; h* a

Bạn phải đăng nhập hoặc đăng ký mới có thể nhìn thấy link.


/ i7 O  I/ X: D6 V# ~: b) ]/ f% l: X- V
Hoàng hôn buông, nắng cuối ngày rực rỡ… ngoài ban công lộng gió… hai mái tóc vương vào nhau…một nụ hôn không quá dè dặt nhưng cũng không quá vội vã, vừa đủ để trân trọng để nâng niu cái giây phút hội ngộ quí báu đó, vừa đủ để họ cảm nhận được họ đã có nhau trong đời, được ở bên nhau mãi mãi…
' z' j# m) p6 v8 x+ s: e
0 I" b# ]" R* _) b6 B9 B; S

Bạn phải đăng nhập hoặc đăng ký mới có thể nhìn thấy link.


# u- Q; r! ]3 T: |1 [+ B, ?
4 ~. D# y- Z! C5 c/ x( OMột cái kết đẹp đúng như câu chuyện cổ tích tình yêu của họ - Jun Sang và Yu Jin. & s1 h4 \! Y; X* g

% J: n1 W# G  F…Và thế là họ sống bên nhau hạnh phúc suốt đời!/ o6 i& b$ q' f& ~3 B# i& V  Y" x
( Z) T0 Q. N  |- x# T+ ^- q
– END –

& H# Q5 E2 z. D! c

Đánh giá

hant453  Bài này hay và dài thật, mình đã xem phim không biết bao nhiêu lần nhưng suy nghĩ cũng chưa được thấu đáo như bạn này.  Đăng lúc 10-12-2013 16:08:01
TKT  Bài này dài thật! Để mình có thời gian rảnh từ từ đọc rồi cho điểm sau! :))  Đăng lúc 12-1-2013 00:33:39
patrauvybangwoo  bài nào cũng rất dài thế này chắc ss sau thi mới đọc đc, hix  Đăng lúc 11-1-2013 01:13:29
baekimlieu2891  10 điểm cho bài này, dài nhưng càng đọc càng thích ko thể nói gì hơn hì  Đăng lúc 9-1-2013 21:55:00
timbuondoncoi  nhau, qua bài viết mình nghĩ bạn là một người khá sâu sắc và từng trải, một lần nữa cảm ơn những chia sẻ của bạn, điểm 9.5, cũng còn 1 số lỗi 9 tả...  Đăng lúc 9-1-2013 19:58:05

  

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Lưu trữ|Phiên bản Mobile|Cộng đồng Fan Bae Yong Joon Việt Nam BYJVN Family

GMT+7, 15-11-2018 03:27 , Processed in 0.155786 second(s), 15 queries .

Powered by Discuz! X2

Vietnamese Translation by DiscuzVN

Lên trên