Hãy chọn Truy cập bằng mobile | Tiếp tục

Cộng đồng Fan Bae Yong Joon Việt Nam

 Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Từ khóa hot: Bae Yong Joon BYJ Hotelier

Tác giả: TKT

[LongFic] Báu vật của cuộc sống | TKT | Bae yong Joon, Lee Ji Ah|Chap13   [Lấy địa chỉ]

Rank: 11Rank: 11Rank: 11Rank: 11

Status: Offline
UID
629
Đăng lúc 15-3-2013 11:30:51 |Hiện toàn bài

CHƯƠNG 13 - GIÁNG SINH HY VỌNG


8 R& I% t" v# ^# y( L/ B) _8 z. V; L' L: N+ R
Mấy hôm nay trời trở rét xuống gần 5 độ C, Dam đút cả hai tay vào túi áo, gần như vừa đi vừa chạy đến trường cho đỡ lạnh. Sau một thời gian đi tìm kiếm vòng vèo khắp nơi, Dam đã tìm được đúng con đường tắt ngày xưa Su đã dắt anh đi và từ đó anh chỉ đi bằng mỗi con đường này đến trường. Chính vì vậy, bây giờ mỗi ngày đến trường đối với Dam là một niềm vui, một sự háo hức, anh ôn lại từng kỷ niệm của họ trên con đường này theo từng bước chân của mình ngày qua ngày không biết chán và không kể cho bất cứ ai khác về cái lối tắt này. Đó là một bí mật nho nhỏ của chỉ riêng hai người, anh và Su!
- n4 c8 f4 \& A( ]) r
: L; h6 k) C! c: [5 ~. E! w6 X. GMấy người bạn trong lớp bảo năm nay mùa Đông Thụy Sĩ đến sớm,chỉ mới giữa tháng 10 mà thời tiết đã lạnh cóng. Chắc năm nay tuyết sẽ rơi sớm thôi! Một người bạn ngồi kế bên Dam vừa nhìn ra cũa sổ vừa lầm bầm…
! s; S/ A' d2 L$ w, s8 v3 e; A
7 O; T) h. L$ g…khi nào mùa Đông đến, hãy rủ Bob đi trượt tuyết, anh ta cũng là chuyên gia môn trượt tuyết đấy, anh sẽ thấy rất vui cho mà xem! Nhớ nhé, anh đã hứa với tôi là anh phải làm đấy...; T: h. l. z: r7 p6 Z. c

$ q. u2 ^( ^# \+ j- Cậu làm gì mà ngồi thừ người ra vậy? Câu hỏi của anh chàng bạn học làm Dam quay về với thực tại…Mọi người đang lục tục soạn tài liệu mở ra, giáo sư đã vào lớp tự lúc nào Dam cũng không hay!
# R$ ^" G* K0 u
% W" J) D" Q8 X4 j# d& tGiáo sư Hyeongo đang tham gia một chương trình hợp tác đào tạo với một trường Đại Học bên Úc đến khoảng cuối tháng 12 mới xong nên gần hai tháng nay Dam không gặp được ông. Cheoro thì đang bận túi bụi với mấy bài luận văn, anh ta luôn thích thử thách với những đề tài hóc búa và những dữ liệu phân tích phức tạp mà đôi khi ngay cả Dam cũng không biết anh ta moi được ở đâu ra! Chân của Cheoro đã lành hẳn, có vài ngày chủ nhật rảnh hiếm hoi Cheoro đến tìm Dam và Bob ở Interlaken. Họ tụ tập uống với nhau một ly rượu hoặc làm một cốc cà phê rồi tổ chức leo núi thám hiểm chứ không đi bằng xe lửa lên đỉnh như trước. Chỉ hôm nào trời đẹp thì Bob mới rủ Dam và Cheoro bay dù lượn. Dam đã có thể bay một mình , mặc dù là dân mới vào nghề nhưng Dam đã mau chóng học được  những cú lượn rất điệu nghệ khiến Bob và Cheoro đều ngưỡng mộ.' ^* [9 f# o9 F

9 b6 M+ s" a8 L* ?+ f* gDù công việc ai cũng rất bận rộn nhưng cả Bob và Cheoro vẫn thường dành thời gian nghe ngóng tìm kiếm Su giúp Dam nhưng cô vẫn biệt tăm, không một cú điện thoại, không thư từ cho bất cứ ai trong bọn họ, cô thật sự biến mất không dấu vết. Hy vọng duy nhất của Dam hiện nay là giáo sư Hyeongo, nhưng có lẽ phải đến Giáng Sinh Dam mới có thể gặp lại ông! Dam tạm thời chỉ biết kiên nhẫn chờ đợi…' V2 G! R, B* [6 C
" Q  g; E. @9 i1 l4 t: l& D
Có lần được nghỉ  một tuần giữa hai môn học, Dam đã lại tìm đến căn nhà của Su bên Đức một lần nữa. Nhưng hình như nhà đã cho thuê vì Dam thấy có hai cô gái trẻ người Đức đang ở đấy, họ đi khỏi vào sáng sớm và về vào buổi chiều, ngày nào cũng vậy, ngoài ra chẳng có ai khác! Dam không dám đến hỏi thăm vì sợ Su hay tin cô sẽ trốn mất khỏi cuộc đời anh mãi mãi. Ngôi nhà này cũng là một trong những mối liên kết mong manh giữa anh và Su mà anh không muốn mất!4 L( F4 x7 W; ~! y4 D/ U- m5 Z

- j4 ^* I3 c7 s5 y- B1 ?, g

xxxxxxxxxx


  W9 e7 J) f) l2 L2 |
2 x8 _0 v, w! z( d; J6 ^-        Giáng sinh mà con không về nhà à? Con được nghỉ 2 tuần cơ mà? Giọng bà nghị sĩ đầy vẻ ngạc nhiên khi Dam thông báo ở lại Thụy Sĩ vào lễ Giáng sinh
8 X% T; }: d* m: i5 O. o$ v0 b
% U4 v% v5 E5 N, c1 |* D- o# I8 g4 W-        Nhóm con có mấy bài luận văn cần phải nộp gấp và thuyết trình ngay sau lễ, con không có nhiều thời gian mẹ ạ!  Cũng chỉ còn hơn tháng nữa là đến Tết âm lịch rồi, khi đó con sẽ về.
# a! i1 }  s) k; N* X8 q7 Q$ h0 o' [0 _
-        Mẹ thấy hình như con đang muốn trốn tránh Kiha thì đúng hơn!  Kiha cũng lạ lắm, con bé không hiểu sao đã nhận một công việc ở Jeju kể từ sau lần sang Thụy Sĩ thăm con và nó bảo rất thích công việc ở đó chẳng muốn về Seoul. Bọn con vẫn còn giận nhau sao?
/ S5 b. @# b: ?, R* o1 |6 K7 |. C" k6 ?& r0 e5 S
-        Mẹ! Dam thở dài cố gắng kiềm chế giọng nói cho bình thường – Xin mẹ đừng can thiệp vào chuyện riêng của con nữa được không mẹ! Con sẽ tự giải quyết mọi việc!. w2 V- D' S1 [% k( e, s. p& b

" k3 `, \/ e6 M( y; w) R9 C( i-        Thôi được! Có lẽ mẹ Dam đã cảm thấy sự mất kiên nhẫn trong giọng nói của anh – Tết con nhớ thu xếp về sớm nhé!+ w3 N; J$ }' |' w
# e% |" Z% \1 u  c; i

$ _0 A6 l' ~7 ]* YDam gác điện thoại thở phào, mẹ anh dường như chấp nhận chuyện này dê dàng hơn anh nghĩ! 1 X, ]! e/ p3 t3 V% x3 k& G% A

* d# I4 j0 w. Z" d- O9 EThực ra chương trình học thật sự cũng rất căng thẳng nhưng từ sâu trong lòng Dam muốn ở lại Thụy Sĩ là vì anh hy vọng…Lễ Giáng Sinh…có lẽ đây là cơ hội để anh gặp được Su! Với lại đằng nào Tết mình cũng về rồi, chỉ còn hơn tháng nữa chứ mấy! Dam thầm nghĩ…
! f8 \% P3 G% S# V5 L* b$ A0 V8 g

xxxxxxx


) G7 p) J# |3 G! b: @3 b
+ V8 O/ \& m# y1 t  X3 HTuyết rơi ngay ngày hôm trước lễ Giáng Sinh khi Dam đang trên đường đến nhà giáo sư Hyeongo. Vừa nhận được điện thoại của giáo sư là Dam đến ngay, ông vừa đi công tác về sáng hôm nay. Bob gọi Dam khi anh vừa đến ngõ quẹo vào nhà giáo sư…( w2 |5 R  k. m/ }, p' W. W, _* |
+ F; D; [8 N7 _: j4 P1 g2 V  Y; }
-        Giáng sinh vui vẻ - Gọng Bob như reo bên đầu dây kia
0 T( z- x) s3 C: X$ P& M
" d# O8 L! @! U9 H( ?0 {-        Chúc mừng Giáng sinh! Anh có chuyện gì vui thế? Giọng Bob làm Dam cũng vui lây.( k9 J2 k# y& G3 ~( @* M
/ g- ~! \4 f8 k" E. J1 H  R
-        Giáng sinh này cậu có kế hoạch gì chưa? Lên đây chơi đi, tôi có quà cho cậu đấy!7 y. o5 A. i9 l& i# m) C# ~
% [, R" E7 j5 {  q
-        Quà? Anh có tin của Sujini hà? Dam không kềm nén nỗi vui mừng anh hét to qua điện thoại.
2 L6 V* t" f& y- y* T/ Z) s8 s8 [. m0 E
-        Um…à…! Cũng không có gì chắc chắn nhưng tin vui đấy!
: m- @; P( r8 q: i3 P6 [* a1 T-        Anh nói ngay đi!
8 F: D7 m7 R' G: g
8 h) U* D9 q; \8 C8 F-        Không được! Cái này cậu phải lên đây, không nói qua điện thoại được!4 i- T" r& {) f" ~6 a
2 D: B' k, s  [1 c" J) t* }& f
-        Em đang ghé nhà giáo sư Hyeongo xong rồi em sẽ lên anh ngay nhé!
& E9 p# t# h; t9 u/ F
5 z9 M' ]- ?3 }& y& v8 |9 \-        OK. Bob nói xong tắt máy ngay khiến Dam không kịp nói thêm gì nữa…
  U  J, J+ t- d7 d9 ?" r  [" }' V8 I3 Y
Dam nhìn lên, anh đang đứng bên cạnh cái hàng rào màu trắng quen thuộc. Trong sân, giáo sư Hy đang quan sát Dam bằng một ánh mắt kỳ lạ, thấy Dam nhìn mình, ông mỉm cưới đưa tay vẫy về phía cổng chính $ n# m, k8 s+ A  ~

8 {& b  `; @! r– Cửa không khóa em vào đi!! @2 ~! N* c0 T% w! B% Z

, m" H# J) U7 E3 z+ ]% cGiáo sư Hyeongo từ ngoài vườn vừa bước vào vưa nhìn Dam chăm chú :
; B* \) A1 F) G9 }. l4 ?3 ^/ h5 o3 N( H3 `! B) E; P! C
-        Em gầy đi đấy Damdeok! Học hành bận rộn cỡ nào thì cũng phải sắp xếp thời gian nghỉ ngơi chứ! Giáo sư chợt nhớ cuộc gặp gỡ với thầy chủ nhiệm khoa ban sáng – Cái cậu sinh viên đồng hương của anh học rất khá, nhưng dạo này cậu ấy có vẻ không được vui vẻ thoải mái lắm, không biết gia đình có chuyện gì không! …
: ]; y! v- ~1 l. z5 v+ y  N+ ~6 C( L! f7 p. r4 g, y
-        Dạ… thầy cũng gầy đi nhiều quá! Chắc là thời tiết ở Úc không thích hợp với thầy phải không ạ?
( J9 i/ n  }0 v2 `) i) U( m& j+ G& O9 U' Q* s% Y
-        Ừ, khí hậu ở Úc chẳng thích hợp với thầy chút nào, nóng quá! Thầy cứ tường em nghỉ Đông ở Hàn Quốc nên chỉ định gọi thử xem thế nào. Không ngờ em vẫn ở lại đây! Như vậy là thầy không sợ phải đón giáng sinh một mình rồi!
1 K; k5 V* y. U% E
0 b+ r0 r, N, O. t9 B7 _! m7 B8 k-        Vậy còn dì Bason và Sujini, Dam cố hết sức giữ giọng tự nhiên- họ không qua đây kỳ nghỉ Đông hả thầy? Thầy cũng không có ý định đi thăm hai dì cháu họ bên Đức sao?0 _7 |. F9 L5 d, t  e& m
1 Q/ R, I, G; Y& l
-        À…Dam này, có vẻ như em thật sự không thể bỏ qua chuyện đó! …Thầy nghĩ em vẫn còn đang tìm Su phải không?
) I$ [; @. Q/ o$ k
# P+ }- p, A( w5 J4 }-        Dạ, vâng…Nhưng tìm cô ấy thật sự rất khó. Em không có chút manh mối nào.  Em cần sự giúp đỡ ! Thầy…sẽ giúp em phải không thầy? Dam hơi bất ngờ khi thầy Hyeongo lại chủ động đề cập đến chuyện này trước, nhưng anh cũng không quên tranh thủ chớp lấy thời cơ nầy để năn nỉ thầy! " J# e( n3 t+ u( ]7 E) i0 A! J$ Y- [

5 ]3 k" F4 b9 s2 m0 ?$ X# vThầy Hyeongo trầm ngâm :
& @3 e" t1 Q0 X6 l# J) w. `9 U% p! `/ y5 f% r
-        Nếu em đã nói thế thì…Thật ra trong thời gian qua thầy đã suy nghĩ rất nhiều về chuyện của Sujini, nhưng thầy nghĩ thầy đã già quá rồi, không nên can thiệp vào chuyện của bọn trẻ nữa. Lần này… Dam này… thầy cũng có điều muốn nói với em, hy vọng em sẽ bỏ qua cho ông già nhiều chuyện này!7 D' M  b. G' g/ g, `
% V5 _# f, c5 E4 c: P. R
Thầy Hyeongo bước đến bên kệ rượu lấy ra một chai
8 V; R% U2 `# F+ d
3 F! W; _. x' ~# E-        Uống 1 ly cho ấm nhé! Mùa Đông năm nay lạnh sớm quá! Chẳng bù với lúc thầy ở bên Úc.; @7 {8 g8 N* B% l

& S; b  K7 c4 M+ e: B. N( CKhông đợi Dam trả lời thầy Hy rót rượi ra 2 ly nhỏ và cầm đến sa-lông cho Dam.
4 \1 g4 |; ?7 G8 s9 v' G  p  ~0 R" n+ N% f! i! R2 ]7 M
- Thầy đã biết gia đình em thuộc dòng dõi danh giá như thế nào từ trước khi em đến đây. Vì em là người Hàn Quốc duy nhất trong khóa học này và thầy nằm trong hội đồng xét duyệt học bổng nên không thể không quan tâm đến lý lịch của em! Vì vậy thầy không mấy bất ngờ khi nghe chuyện bà nghị sĩ đã ngăn cản em và Sujini, thầy chỉ tiếc là trước đó đã không nói trước cho Sujini biết để nó dừng lại trước khi quá muộn! Em có thật lòng nghĩ em và Sujini có thể đến với nhau không?
0 s0 R. [4 T% {" T5 X& {. t
0 o: U3 F) G) u- Em thật sự không thấy có vấn đề gì giữa chúng em cả. Em yêu cô ấy và cô ấy cũng yêu em! Dam hơi ngập ngừng rồi hạ giọng nói tiếp… Em tin là như vậy. Chúng em đã lớn và đủ chín chắn để bước đi trên chính đôi chân của mình. Vậy tại sao chúng em không thể đến với nhau chứ? Em thật không hiểu vì sao người lớn cứ dựa vào những lý do như sự khác nhau về địa vị xã hội, không môn đăng hộ đối, khoảng cách địa lý hay sự khác biệt về nghề nghiệp để chia lìa chúng em! Hãy để bọn em tự mình giải quyết những vấn đề này, bấy nhiêu đó chưa đủ khó khăn sao cho chúng em sao? Tại sao mọi người cứ muốn làm cho mọi chuyện thêm phức tạp bằng sự ngăn cản của họ! - Bao nhiêu nỗi uất ức dồn nén bấy lâu nay trong lòng được dịp bày tỏ khiến Dam quên mất là mình đang nói chuyện với một vị giáo sư, hơn nữa trước nay anh vốn vẫn xem ông như một người thân trong nhà nên nói chuyện cũng ít phần kiêng dè.
: \8 M8 n# M( q( {) e" W: r
% R; Z% A  r/ L# r% t  R- Dam, em biết không… có thể thời đại bây giờ đã đổi khác rất nhiều so với thời của thầy và cha mẹ em nhưng những chuyện đó luôn là những vấn đề rất phức tạp của cuộc sống. Thầy hiểu vì sao mẹ em làm thế. Khi nào em lớn hơn hay già đi, em cũng sẽ hiểu vì sao!3 N8 W5 z$ i+ z5 i2 W, a$ C
  l0 I/ p% F9 g  F! ?
- Thầy cũng đồng ý với cách làm của mẹ em sao?% a; J- D; b- H

/ ], L; ~+ T. I1 U; f" z- Thẩy nói hiểu không có nghĩa là thầy đồng ý!
+ j' O- q0 H. f, S2 s9 ~( T1 g) k- e3 J7 a% a
- Ý thầy là…9 A& {" F$ G9 X1 ^

9 Z" N9 l4 q1 h7 p7 T1 k- _- Sujini…thầy biết nó cũng rất khổ tâm vì chuyện này! Em cũng vậy, Damdeok à, thầy thấy em chẳng khá hơn nó tí nào! Thoạt đầu thầy chỉ là không muốn can thiệp vào chuyện riêng của hai đứa. Thầy tôn trọng quyết định của Sujini và cũng nghĩ là chuyện tình cảm của tuổi trẻ tuy có sôi nổi, nồng nhiệt nhưng cũng nông cạn, chóng quên. Nhưng rồi sau đó dì Bason đã kể cho thầy nghe Su đã đau khổ như thế nào để quên em! Thầy có đến thăm hai dì cháu trước khi qua Úc công tác. Con bé vốn là một đứa trẻ vô tư và vui tính nhưng bây giờ cứ cắm đầu cắm cổ vào công việc, thầy thấy nhớ nụ cười tươi tắn của nó!. Nhìn thấy nó ủ rũ như thế thầy và dì rất xót xa trong lòng! Em biết đấy Sujini mồ côi từ nhỏ thiếu thốn tình cảm gia đình nên thầy và dì luôn xem Su như con gái. Con bé vốn tốt bụng nhưng rất bướng bỉnh, chẳng nghe ai bao giờ! Nên thầy nghĩ cách tốt nhất là thầy sẽ tự giúp nó theo cách của thầy. Thầy cũng nghĩ là tuy miệng nói là không gặp em nữa nhưng trong lòng của nó thì …ngược lại!
$ \6 t0 }2 m) U- r# q7 @
9 M* ~2 n2 z5 ?% K/ A% k7 @- Như vậy là thầy đồng ý giúp em? Dam mừng rỡ bước tới ngồi bên thầy Hy , hai tay nắm chặt lấy cánh tay phải của ông lắc nhẹ, anh chợt ngập ngừng… Thầy có nói là Sujini đã rất khó khăn để quên em?…6 l/ B7 n$ `  y. a* J2 X' P

4 g  j. X0 J' [* x- Con bé thật ngốc…thầy Hyeongo nhẹ lắc đầu – Thật sự là nó chưa bao giờ làm được điều đó!( V: ~/ V4 u1 v0 T4 n. Z/ a
1 Q, W3 N6 V9 W# P* \
- Sujini…có sao không thầy, cô ấy vẫn khỏe chứ? Dam thấy lo lắng cho Su, nhưng đồng thời trong lòng anh lại dâng tràn một niềm hạnh phúc khó tả. Vậy là Su yêu anh và chưa có giây phút nào quên anh cũng giống như Dam chưa bao giờ thôi nghĩ về cô! Nếu có thầy Hyeongo giúp thì chắn là Dam sẽ gặp được cô sớm thôi. Có thể trước Tết này…2 w& V5 G! h& T, V+ `  i

6 c- v  Q+ p, H& Z/ PTiếng thầy Hyeongo cất lên làm gián đoạn sự mơ tưởng của Dam :
: V( ^0 o% h( d; k+ G& J9 f
! u: G0 X! n  K4 U( E-  Damdeok này, nhưng thầy phải nói trước điều này : Nếu như có lúc nào đó Sujini thật sự không muốn gặp em thì thầy sẽ chẳng thể giúp gì được cho em đâu!- x# Z& C6 I7 W( q: ~
' q$ I6 J4 ^9 h5 n+ Z
-  Thầy…nếu như…nếu như một ngày nào đó Su không còn yêu em nữa, em cũng không gượng ép cô ấy làm gì! Em…chỉ cần thấy cô ấy được hạnh phúc là đủ!# D$ |( f7 ^) i; B9 O% l1 I8 `
. d7 X+ `* i9 c, Z. h1 q
Thầy Hyeongo nhìn Dam thở dài rồi lại khẽ lắc đầu…Ông không đành lòng nhìn cả hai phải đau khổ! Ông còn có thể làm gì khác được nữa chứ ngoài việc giúp chúng được hạnh phúc!
, M* b% z; B, _) y2 k2 g$ h* L1 u( ]; M* u) H8 |
Phải rồi! Giáo sư Hyeongo chợt thấy háo hức với nhiệm vụ mới này của mình: ông sẽ bí mật giúp Dam gặp lạii Su. Bà Bason sẽ cằn nhằn ông vì can thiệp vào chuyện của bọn trẻ nhưng ông mặc kệ! Chẳng phải điều bà ấy quan tâm nhất là hạnh phúc của cô cháu gái yêu quí sao!- e; m! G: _  T+ x7 B
% y0 O8 ]3 @5 b7 ?! i
- Tuyết rơi nhiều lên rồi kìa thầy!
7 r& j: [/ F8 z* @1 ~* t$ c* u9 C% u. @
Dam bước đến bên của sổ, chiếc ghế dưới gốc lê mà Dam-Su từng ngồi đã được phủ một lớp tuyết mỏng trắng như bông. Ước gì có su ở đây cùng Dam đứng bên cửa sổ ngắm cảnh tuyết rơi thì thích biết mấy! Sujini, giờ này em đang ở đâu? Em đang làm gì? Dam quay sang cây dương cầm kế bên đưa tay khẽ lần mấy phím đàn, từ ngày Su đi Dam chẳng có cảm hứng động đến chúng. Nhưng hôm nay, cú điện thoại của Bob và cuộc nói chuyện cởi mở với  giáo sư Hyeongo vừa rồi khiến trong lòng Dam tràn đầy hy vọng, Dam thấy vui như trẻ thơ được quà Giáng Sinh, anh ngồi xuống cười một mình và đàn lại bản nhạc lần đầu anh đàn cho Su nghe  - When The Love Falls7 `- L4 k! r. |
0 s; r& `: h! f' H% Z: N1 u
Phía bên kia, giáo sư Hyeongo hình như cũng thấy được ánh lửa hy vọng bừng sáng và niềm vui lấp lánh trong đôi mắt của Dam, ông cũng mỉm cười…Ông nhận ra mình đã quyết định đúng, bởi vì chỉ những điều đúng đắn mới có thể đem đến cho con người hạnh phúc và niềm vui!. k! K3 u) s* e7 Z: C' A: T0 M

  W, S% f% B% u( i! E- Hết chương 13 -
. d9 \, k/ h! R9 g" v! J) D% A( M2 u! o' L: K" u

Đánh giá

hant453  ss TKT ơi! sinh nhật Oppa rồi ss cho 1 vài chương đọc cho đỡ nhớ Oppa đi, he he...không có tin của Oppa thì có tin của Dam đi vậy  Đăng lúc 29-8-2014 11:35:17
hant453  ss TKT ơi! ngày nào cũng vào đây mong ngóng chap mới của ss hết, chuyện hay quá, đọc mà thấy như là được gặp oppa ấy, mong chờ biết bao  Đăng lúc 17-2-2014 09:36:11
tanpopo126  chưa dc đoc huhu, giườ phải về nhà rùi  Đăng lúc 15-3-2013 13:52:59
TKT  Thanks Khahi. Mấy hôm nay lu xa bu quá giờ mới post tiếp được. Sorry đã để mọi người chờ lâu quá! :P  Đăng lúc 15-3-2013 11:40:40
khahi  wow,hihi,đọc đã thiệt,hihihi  Đăng lúc 15-3-2013 11:32:00
Đã có 1 đánh giáJoon's♡ Thu lại Lý do
tanpopo126 + 5 tặng s trc,

Tổng đánh giá: Joon's♡ + 5   Xem tất cả

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 1

Status: Offline
UID
562
Đăng lúc 15-3-2013 23:05:39 Từ di động |Hiện toàn bài
Lâu quá rồi ms thấy chap 13.ko uổng công hóng từng ngày.thank chị nhiều ah

Đánh giá

TKT  Thanks e đã động viên, sẽ cố gắng đẩy nhanh tiến đô ;)  Đăng lúc 17-3-2013 02:11:52

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 9Rank: 9Rank: 9

Status: Offline
UID
4

Medal No.1

Đăng lúc 18-3-2013 22:16:50 |Hiện toàn bài
TKT gửi lúc 15-3-2013 11:30 Bạn phải đăng nhập hoặc đăng ký mới có thể nhìn thấy link.5 g8 F9 D: Y3 G) U
CHƯƠNG 13 - GIÁNG SINH HY VỌNG6 ?0 K2 l9 C, s4 P! I9 g: l0 A
5 G  L. u1 B( W
Mấy hôm nay trời trở rét xuống gần 5 độ C, Dam đút c ...
) e& k# B  u0 d; b- t8 p9 M, y5 I
hjhj vậy là 2ng cũng sắp dc gặp lại nhau rồi vui quá!; N' x& s5 \1 W- _, \
ss nhớ cho kiếp này 2ng hạnh phúc nha, kiếp trc ko bên nhau đã làm em sầu thảm lắm rùi./ j( P8 a, v7 P( ]  g/ u4 H
hjhj hóng chap mới, cố lên ss.

  

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 1

Status: Offline
UID
562
Đăng lúc 18-1-2014 13:37:01 Từ di động |Hiện toàn bài
lâu rồi vẫn chưa thấy sis post chap mới ;( ) ~  Q* [+ k  v& ?8 @9 d

Đánh giá

TKT  SS định viết xong rồi post luôn cho nó xôm tụ. Ráng đợi thêm một thời gian nữa nghen. Sap xong rồi... Cám ơn sự kiên nhẫn của mọi người hihi!  Chi tiết Trả lời Đăng lúc 19-2-2014 22:15:36
hant453  gần 1 năm rồi mà ss ấy chưa ra tiếp chắc là đứt mạch cảm xúc rồi hay sao í, chuyện tới đây rồi mà hết thì hơi buồn  Đăng lúc 13-2-2014 16:56:53

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 11Rank: 11Rank: 11Rank: 11

Status: Offline
UID
629
Đăng lúc 19-2-2014 22:15:36 |Hiện toàn bài
phuong1994 gửi lúc 18-1-2014 13:37 Bạn phải đăng nhập hoặc đăng ký mới có thể nhìn thấy link.% g( o) {! {2 A" Y; [, N! X- _
lâu rồi vẫn chưa thấy sis post chap mới ;(

" t: {( X- Y2 _& m2 b0 y9 _& MSS định viết xong rồi post luôn cho nó xôm tụ. Ráng đợi thêm một thời gian nữa nghen. Sap xong rồi...2 f; w5 P) r: e* t6 T5 l
Cám ơn sự kiên nhẫn của mọi người hihi!& Q* f5 \, o- c2 ~

Đánh giá

khahi  hehe, hóng quá ss ơi, e cũng kiên nhẫn đợi ss vậy  Đăng lúc 24-2-2014 13:47:13
hant453  Oh! vậy thì mừng quá cám ơn ss TKT nhiều vì đọc truyện của ss cũng giống như thấy được oppa vậy, cảm giác rất hạnh phúc  Đăng lúc 20-2-2014 09:30:54

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 1

Status: Offline
UID
562
Đăng lúc 16-3-2014 11:51:56 |Hiện toàn bài
TKT gửi lúc 19-2-2014 22:15 Bạn phải đăng nhập hoặc đăng ký mới có thể nhìn thấy link.
, i) o! h6 o9 R, s: N; D/ C5 BSS định viết xong rồi post luôn cho nó xôm tụ. Ráng đợi thêm một thời  ...
0 b- t. f1 b! e: W& ~: W
oh thế chắc sis viết dài lắm ém hàng lâu thế cơ mà1 Q  D  O" x9 H3 I7 V, f( ?0 M

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 10Rank: 10Rank: 10

Status: Offline
UID
4717
Đăng lúc 15-8-2018 15:21:51 |Hiện toàn bài
Mình có đi qua Thụy Sĩ hồi năm ngoái, nhớ đến truyện này cảm nhận được từng cảnh mà ssTKT mô tả, thấy rất thú vị, cứ tưởng tượng Dam đã từng ở đâu đây.

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Lưu trữ|Phiên bản Mobile|Cộng đồng Fan Bae Yong Joon Việt Nam BYJVN Family

GMT+7, 19-9-2018 21:35 , Processed in 0.078031 second(s), 12 queries .

Powered by Discuz! X2

Vietnamese Translation by DiscuzVN

Lên trên