Hãy chọn Truy cập bằng mobile | Tiếp tục

Cộng đồng Fan Bae Yong Joon Việt Nam

 Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Từ khóa hot: Bae Yong Joon BYJ Hotelier

Xem: 8642|Trả lời: 16

[Other] Tình cảm fans dành cho Winter Sonata (Các bài cảm nhận) [Lấy địa chỉ]

Rank: 9Rank: 9Rank: 9

Status: Offline
UID
4

Medal No.1

Đăng lúc 9-4-2012 22:47:06 |Hiện toàn bài

[Other] Tình cảm fans dành cho Winter Sonata (Các bài cảm nhận)


$ Y- o$ J- s) U0 J, s+ |
# h2 ]. ~* u& Z1 e: lTổng hợp các bài cảm nhận của fans dành cho WS
; K( }0 ^. {* B6 J% Q
5 p$ Y4 J/ S! L; ?2 j8 hMọi người muốn chia sẻ cảm nhận, tình cảm dành cho bộ phim hãy viết tại đây nhé

  

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 7Rank: 7Rank: 7

Status: Offline
UID
179
Đăng lúc 9-4-2012 23:02:39 |Hiện toàn bài
+ K5 u. V# E# j% M
Tác giả: Tanpopo
: `! S% J3 b; b4 F! s  C! gNguồn: Bạn phải đăng nhập hoặc đăng ký mới có thể nhìn thấy link.! u9 N) i) ~, v# h$ [5 L

) F0 `! W( g& Q- y/ zCó thể nói bản tình ca mùa đông là 1 bộ phim kinh điển và để lại trong mình những ấn tượng sâu sắc nhất.  không dưng mà BTCMĐ lại trở thành hiện tượng toàn châu Á, để 7,8 năm sau bao nhiêu con người còn phải ngày ngày mong đợi để xem lại nó.
$ a- I+ w3 n# n4 v& R: ]1 DVới mình, mình biết đến BTCMĐ đầu tiên là vì có Yonsama của mình đóng. Nhưng lần đầu tiên chiếu mình ko có cơ hội coi đó là 1 trong những điều đáng tiếc nhất của mình để rồi 2 năm sau mình mới có cơ hội đắm chìm cảm giác với nó.( k/ w: |9 D8 }4 C9 l9 G
Thực sự mùa đông không phải là mùa mình yêu thích nhất. nhưng BTCMĐ đã làm mình thêm yêu mùa đông hơn. Lần đầu mình xem phim là khi kênh HTV chiếu lúc 5g sáng. Phải công nhận được xem BTCMĐ thì cái giá đó ko hề đắt, và mình còn có những kỷ niệm khó quyên. Mình ko bao giờ quyên được cảnh 5g sáng Đà Lạt lạnh lẽo phải gồng mình dậy vì tình yêu lớn lao. Nhưng được đền bù xứng đáng bởi cảm giác bộ phim đem lại.
& V9 O9 g7 z/ M8 SXem phim mình cảm nhận thấy rất ấm áp. Mùa đông trong phim ko hề lạnh lẽo. à phải nói là Yoo Jin  cũng ko hề cảm thấy mùa đông lạnh lẽo khi gặp Joon Sang, và Joon Sang cũng thế, trái tim anh được sưởi ấm bằng ngọn lửa của Yoo Jin làm tan chảy sự cô đơn, băng giá. Mùa đông khi 2 người trốn học đi chơi dường như luôn luôn có nắng. đó là cảnh ấn tượng nhất với mình trong phim, mình có lẽ suốt đời ko quyên được nó. Và Yoo Jin cũng vậy theo mình nhờ những kỷ niệm này mà cô ấy có thể vượt qua được 10 năm trời đằng đẵng ko có Joon Sang bên mình.
5 q2 P1 x7 `, i& d3 C1 Y3 nXem phim quả thật mình đã khóc rất nhiều, nhưng mình cũng vui vì phim có 1 kết thúc hậu và đưa ra 1 kết thúc như vậy là hợp lý, những con người đó xứng đáng được hưởng hạnh phúc với những gì họ đã trải qua. Cảnh kết thúc phim mình cũng rất thích nó ko còn là quang cảnh mùa đông quen thuộc kéo dài suốt bộ phim nữa mà có lẽ là 1 mùa xuân ấm áp đang chò đợi 2 người ở phía trước. 2 con người ấy đã phỉa trải qua 14 mùa đông đầy khó khăn vất vả mới có được 1 mùa xuân tươi đẹp như vậy.
3 ?$ b8 S7 C: y: m: kMình thực sự rất thích BTCMĐ 1 phần cũng vì nó đề cập đến thứ tình yêu như là định mệnh. 2 người sinh ra là của nhau, thuộc về nhau, dù có trải qua bao nhiêu mùa đông lạnh lẽo khắc nghiệt dường nào đi nữa thì cuối cùng họ cũng tìm thấy nhau.- D; [( x7 ?, H2 x* b# {
Cảm ơn KST đã cho mình sống lại cảm xúc 1 thời. được gặp lại anh Bae yêu dấu, trong khi đợi phim mới của anh chưa biết chừng nào ra thì mình ngồi tu lại mấy bộ phim kinh điển làm nên tên tuổi anh Bae trên toàn thế giới này đã. 8 u1 \4 l! ~; S- M$ X0 h) l9 N, @

Đánh giá

tanpopo126  hihi giờ mới nhớ ra là mình có viết bài này  Đăng lúc 9-4-2012 23:36:23

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 7Rank: 7Rank: 7

Status: Offline
UID
179
Đăng lúc 9-4-2012 23:07:42 |Hiện toàn bài

& [! h) h! O- A, @; f- j$ T5 V: j$ ^2 ~& Q' i! u
Tên tác giả: Katie_Lin8 N6 _0 S% @3 ^7 g/ z( `5 c
nguồn: Bạn phải đăng nhập hoặc đăng ký mới có thể nhìn thấy link.5 ]" g' K1 j" c$ e' f1 V0 v
/ B. ~3 p4 O( z
Bản tình ca mùa Đông| Winter Sonata" l* L5 A: W% C3 h$ r
    Bài viết của Winterwhite:& j0 }. s1 ?4 @8 T# g5 {* ~5 @

. s# m, {: e; }# V9 B8 l    Viết nhanh cho một chuyện tình mùa Đông...% v1 H; X* Q; X  e* L
( ~" F9 e1 m6 L: @* @
    Khó quên nhất có lẽ là mối tình đầu của Kang Jun Sang và Yujin thời trung học! Phảng phất đâu đó mối tình tiêu biểu thời trung học mà trong mỗi trái tim chúng ta có lẽ ai cũng khắc sâu! Mình không biết người khác thì cảm nghĩ thế nào, chứ riêng mình thì lại thấy nó hay hay và gần gũi thế nào ấy với mối tình thời trung học của mình, dễ thương lắm! Cái nắm tay rụt rè, cái hôn nhè nhẹ, cái chờ đợi khi đối tượng mình không tới (mà không biết phải làm sao vì không thể liên lạc bằng điện thọai), cái chờ ấy có lo lắng và có cả trách móc, cả giận hờn nữa! Mà đáng bị ăn đòn của người lớn nhất là trốn học hẹn hò đi chơi, buổi đi chơi không có những toan tính của cuộc sống, không có những lời ngọt mật tình yêu của những đôi lứa đã trưởng thành! Mộc mạc và chân thành, đó là những khái niệm đầu tiên về tình yêu nhỏ bé thời còn cắp sách đi học! Có lẽ khi chúng ta đã trải qua những ngày tháng bồng bột ấy thì chúng ta mới có thể phân biệt rõ được đâu là tình yêu thưở ô mai còn đâu là tình yêu của lứa tuổi trưởng thành! Mà trong phim "Bản tình ca mùa Đông" có lẽ đã thể hiện được sâu sắc, đã tách biệt được tình yêu của hai lứa tuổi! Ấy vậy nên khi xem phim, người nhỏ tuổi lại thích cuộc tình của Jun Sang và Yujin thời trung học, còn kẻ "già" hơn lại thích cuộc tình khi cả hai đã vào lứa tuổi trưởng thành!
4 l9 f% ~& A% v
' e$ f, Z( I; U- U' f" `    Câu nói mà mình thích nhất có lẽ là câu nói của Yujin khi trả lờiLee Min Yeong, trên thế giới này không có bất cứ sự biến hóa nào, nhưng trong cuộc đời ta đã mất đi một con người mà trong trái tim ta không thể thay thế! Có lẽ đúng vậy! Có thể nào quên đi một con người mà gần như con người ấy đã là một phần hạnh phúc của cuộc đời mình! Đã mang lại cho mình cảm giác yêu thương tràn ngập. Mình lại chợt nhớ đến câu thơ (của một thi sĩ nào đấy mà mình đã quên tên rồi):, Z$ p) x4 o: r9 U0 E0 e
    "Đưa người yêu ngang nhà người yêu cũ/ f! q5 p  v1 h- @9 z# ?
    Rơi cơn mưa ban trưa.....% E* j0 D, ^- G" N5 s
    Chợt thấy mình tách làm hai nửa
- i( w( u) T2 S. W$ G6 s    Nửa ướt bây giờ..... nửa ướt xa xưa...."
/ _# s# N4 U) U1 ^( `
6 J) W( T1 W' ~- u. }: h    Trịnh Công Sơn cũng từng viết: "Khi bạn hát một bản tình ca thì chính là bạn hát về cuộc tình của chính mình! Hãy hát đi, đừng e ngại, vì dù hạnh phúc hay dở dang thì cuộc tình ấy cũng đã là một phần máu thịt của bạn rồi!". Và... Nếu ta yêu thật lòng, cuộc tình ấy sẽ mãi mãi trong trái tim không thể nào bôi xóa được
( R$ _0 q8 ?8 s( R9 t$ I3 o! j+ Y" c& O8 C) I4 v1 R2 y$ m
    Nhưng Tình yêu- khi ta đã già dặn hơn, sẽ chẳng còn là tình yêu theo đúng nghĩa của nó! Ta thương, ta yêu một người thì cuộc sống của ta, tình yêu của ta giờ không chỉ đơn thuần là của ta nữa! Nó sẽ liên hệ với nhiều mối liên hệ của nhiều con người hơn... Mỗi lần ta động tịnh là mỗi lần một cái liếc mắt nhìn... Đau! Trên đời này đâu chỉ có tình yêu là tất cả!... và thế là cái bi kịch của Yujin bắt đầu từ đấy! Bởi chính khi tình yêu của Yujin mất đi, cô không thể tìm lại cho mình một tình yêu khác được! Thôi thì cứ tạm nhận một tấm chân tình của Sang Huyk, xem đó là tình yêu vậy! Mà nào có ngờ đâu cho đến phút cuối cùng thì cái ngộ nhận là tình yêu ấy cũng chẳng thăng hoa thành tình yêu đích thực! Nó cứ bình bình, nó cứ đau đau, nó cứ vẩn vơ trong trong đầu bởi hàng ngàn cái lý do, mà xuất phát của những lý do ấy vẫn là những quan niệm đạo đức của xã hội! Vẫn là ta không thể sống cho riêng bản thân ta được! Ta phải sống cho mọi người nữa cơ! Và cái lý do tồi tệ đáng nguyền rủa hơn nữa là không tin được ta sẽ có thêm một lần yêu! Để rồi khi gặp lại Min Yeong, dư âm của mối tình đầu lại bùng cháy. Cháy dữ dội hơn, mãnh liệt hơn cái thời yêu nhau ngày xưa nữa, đến nỗi dám đánh đổi cả mình chỉ vì không muốn nhìn thấy con người ấy bị thương, đến độ bỏ quên tất cả những luận lý trong đầu mà chạy theo bản năng của con tim vốn xưa nay đã lạnh băng nằm ngủ, để rồi khi giật mình bừng tỉnh lại ngơ ngơ mình đã tồi tệ đến mức này hay sao? Không biết có ai đã rơi vào hòan cảnh của Yujin khi gặp lại Min Yeong chưa? Khi mà tình yêu ngỡ như đã tắt từ lâu lại ùa về, khi mà bên cạnh mình là một Sang Hyuk ngỡ như là tình yêu, mà cái tình yêu ngỡ như là... ấy lại đang bắt đầu chuyển giai đọan đám cưới!!! Thật lắm truân chuyên!
. B& y$ o8 L+ s3 y; s+ }3 T% w6 \( e# H5 T/ s$ L0 Y4 W! ]
    9 {' f. t+ w+ O7 k9 H

Đánh giá

fallvn27  Đưa người yêu qua nhà người yêu cũ. Giữa cơn mưa ban trưa. Chợt thấy hồn mình tách thành hai nửa. Nửa ướt bây giờ và nửa ướt xa xưa!!!  Đăng lúc 7-12-2012 15:32:41
tanpopo126  ss à, nếu 1 bài có cả ảnh thì ss nhi71 up ảnh lun nhé  Đăng lúc 9-4-2012 23:43:16
tanpopo126  c à, bài này of Winterwhite, katelin chỉ là ng up lại thôi ạ  Đăng lúc 9-4-2012 23:34:43

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 7Rank: 7Rank: 7

Status: Offline
UID
179
Đăng lúc 9-4-2012 23:09:20 |Hiện toàn bài
# d0 g" a( Y, P# E4 l1 e* x
(tiếp theo)# }; Q' s; @6 z- m" c
0 {- p* M, N. ~* z1 ^4 H- X
5 P6 Y- M: T; M( x* ?" F/ w0 N
Không thiếu người xem phim lên án Yujin là người không dứt khóat trong tình cảm, có yêu thì yêu một người! Mà hòan cảnh bất công thế thì dứt khóat gì được! Làm sao yêu như con tim mình mách bảo khi người mình phụ lại đau khổ dằn vặt không thiết sống vì không còn mình bên cạnh, mà xung quanh thì bao lời cay nghiệt cứ vật vã quanh mình! Liệu cuộc sống như Yujin mong muốn vui chăng khi nụ cười nở trên giọt nước mắt của kẻ khác?
% H+ R: m) f$ f. @9 g  s; \0 a0 s; N
9 n/ ^( M, r7 Z+ r9 c9 ?    Cho đến một lúc mọi người tự nhận thấy rằng Yujin đã có thể hành động theo đúng lời con tim mách bảo thì cũng là lúc mọi người đã nhìn ra sự thật: Tình yêu phải trả cho tình yêu! Không còn gì phải bàn khi Min Yeong chính là Jun Sang thưở nào! Và những nhân vật ta đáng ghét, từ Chae Rin, Sang Huyk... lại trở nên đáng thương hơn cả! Họ trao trả tình yêu của mình mặc dù vẫn đau đáu về một thời yêu thương xưa cũ, có hối tiếc, có muộn phiền! Chính lúc này ta lại thấy Sang Huyk của ta mạnh mẽ và thật đáng thương! Thương cho một con người suốt cuộc đời yêu một người con gái mà không toan tính, lại quá chung thủy đến mức nhu nhược!
! z7 _) L7 ~! Q5 i4 c1 L
# U7 K9 P  X9 x9 i# g  G    Mình phân tích đó là tình cảnh chúng ta có thể gặp ngòai đời, đương nhiên chuyện đời thì không như chuyện phim đôi khi lên tới mức cao trào thì khó chấp nhận! Chuyện mình không hài lòng nhất trong phim là đã để Yujin sống lãng mạn quá, lãng mạn đến mức khi biết người mình yêu bị bệnh nặng, cô ấy vì muốn giữ mãi những hạnh phúc tươi đẹp mà không bay đến cùng người mình yêu, để rồi mỗi người mổĩ ngả, huống chi lúc ấy lại là lúc con người đó đang cần một tình yêu, một nguồn động viên để vượt qua bi kịch cuộc sống! Nếu như là mình, mình sẽ không đi Pháp, mình sẽ đi Mỹ để gặp Jun Sang, vì mình không thể sống thảnh thơi và vui vẻ khi người yêu mình bệnh nặng được , lại càng không thể quên đi một người mà có thể người ấy sẽ có thể một lần nữa mãi mãi không còn gặp mình!/ x7 r3 U) c/ M9 s: B0 O

( I% Q# e) }1 \" W7 n6 W4 p    Còn Bae Yong Jun thì đã thể hiện gần như quá tuyệt mẫu người đàn ông lý tưởng của phụ nữ! Một Min Yeong đẹp trai, tài giỏi, một giọng nói trầm ấm quyến rũ, một ánh nhìn dịu dàng đốt cháy mọi người phụ nữ ngay lần đầu tiên gặp gỡ! Con người phong độ ấy lại đi yêu một người con gái như Yujin, giản dị, không cầu kỳ, nhưng thánh thiện như một thiên thần vậy!0 ~- q( `5 J& Y( |% D
6 J# X9 k. `# Z  R
    Tự sâu thẳm đáy lòng, duy chỉ có Min Yeong là người hiểu rõ nỗi đau của Yujin nhất, thế mà anh đành bất lực. Bất lực nhìn người mình yêu thương đau khổ trong tuyệt vọng mà cứ mãi rong ruổi theo sau để nâng từng giọt cười, sưởi từng tấm băng hạnh phúc. Để mỗi lần khi Yujin cần là luôn có đôi vai Min Hyun che chở, đôi vai ấy ngày càng trĩu nặng buồn đau của Yujin mà cứ vậy dang rộng chịu đựng! Cho đến khi dường như hạnh phúc đã trong tầm tay thì Min Yeong lại phải hy sinh lần nữa. Không thể nói hành động Min Yeong đưa Yujin đi gặp Sang Hyuk đang cạn kiệt sức lực dần tại bệnh viện là một hành động cao thượng, vì Min Yeong không thể nào làm khác, bởi nếu làm khác đi thì hẳn sẽ không còn là Min Yeong nữa, nhưng nó lại chứng tỏ một bản lĩnh của một người đàn ông biết bao. Biết Yujin vào bệnh viện là mình sẽ mất nàng mãi, là Yujin sẽ không hạnh phúc như nảng mong muốn! Thế nhưng việc quan trọng hơn là Min Yeong đã giải thóat cho tinh thần Yujin, để Yujin không ám ảnh về những hành động bị mẹ Sang Hyuk lên án là độc ác, để với người đời, Yujin mãi là con người hiền lành, thánh thiện! Và điều quan trọng nữa là để cuộc đời Sang Huyk sẽ được vực dậy như lúc ban đầu!0 \$ v' w6 p$ e( S$ K

+ R- P* B( p3 S    Rồi hạnh phúc lại đến với Min Yeong lần nữa khi anh biết mình la Jun Sang! Thế mà! Anh biết gì về mình đây? Những lời thư của Yujin, những lời chúc cho đêm giáng sinh mới thật sự nồng nàn và hạnh phúc nhưng chúng lại chẳng gợi cho Jun Sang một ký ức nào về mình! Thế này ư? Ta đã hành hạ Yujin trong một thời gian dài thế ư? Giọt nước mắt lăn dài, rơi xuống, nước mắt của một thằng đàn ông lúc này không thể xem là hèn hạ! Vì anh bỗng dưng đau khổ cho suốt một quãng đường dài đã bỏ quên Yujin trong hồi ức khổ đau này đây! Vì anh cũng không biết chính xác anh và Yujin ngày xưa yêu nhau thế nào nữa! Và vì anh thương cho người con gái đã một lòng yêu anh suốt 10 năm trời mà khi gặp lại anh đã đối xử không tế nhị với nàng, để đến lúc này đây, anh không còn cô ta bên cạnh! Đã muộn lắm rồi!) O0 |% {% i& y, D2 q

1 t- [/ d5 M' ], `5 i  \    Cảnh cuối phim khi Jun Sang vào căn nhà mình thiết kế trên nền mẫu xây dựng của Yujin! Đôi mắt chẳng còn thấy được những thiết kế mình vẽ. Lúc này, Anh không giận hờn, trách cứ cuộc đời, cũng không mơ những giấc mơ hạnh phúc, cũng không đợi chờ, hòai vọng bước chân của Yujin nhưng anh có cảm nhận Yujin bên cạnh! Phải chăng tình yêu trong anh vẫn chưa tắt! Phải chăng sức sống mãnh liệt vẫn còn trong anh để chờ đợi một ngày ánh nắng ban mai tình yêu sẽ thêm một lần chiếu sáng! và phải chăng số phận của họ là sống không phải để xa nhau vậy!!!!( ~8 B& {- q( \& Z
, n0 V/ T- n8 K( c
    Đây là bài cảm xúc phim Katie thích nhất từ trước đến giờ, có lẽ cũng là vì thích "Bản Tình Ca Mùa Đông" nên Katie biết tác giả - chị Winterwhite đã cảm nhận bộ phim này sâu sắc đến nhường nào . hy vọng những người yêu WS sẽ lại một lần nữa được thả hồn, bay bổng cùng tình yêu tuyệt đẹp của Yoo Jin và Joon Sang

Đánh giá

phamgiangly  hihi, ss nhầm. mà phải công nhận mọi người có khiếu diễn đạt ghê. nhiều khi có cảm xúc dâng trào trong mình, nhưng không biết viết làm sao hết. hey....  Đăng lúc 10-4-2012 21:08:31
tanpopo126  ko biết c Winterwhite là ai nhỉ? chị viết hay quá  Đăng lúc 9-4-2012 23:39:16

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 7Rank: 7Rank: 7

Status: Offline
UID
179
Đăng lúc 10-4-2012 21:17:59 |Hiện toàn bài

% I2 ]8 b* Q" STác giả: [G]old[F]ish5 z, D2 |0 ?. h8 D

. ^# {# n: Y+ g$ v5 j7 I' V# `Nguồn: Bạn phải đăng nhập hoặc đăng ký mới có thể nhìn thấy link.
7 Y) h/ U+ u$ t
* F+ W6 }: ^/ y' [Hjz, xem xong ep 1 mà lòng nao nao, bởi cái dư âm cách đây 7 năm đã nhẹ nhàng trở lại nhưng cảm xúc của nó thật mạnh mẽ biết là bao nhiêu. Cái giây phút Yoo-jin đưa mắt nhìn Joon-sang lần đầu tiên làm mình giật thót luôn ấy chứ, phải gọi bằng hai chữ Định mệnh nhỉ. Bản nhạc trong phim vang lên lại thấy hai con người đi gần nhau đúng là trở nên ấm áp lạ thường, mình thấy mùa đồng tuyết phủ dày đặc là thế mà mình cả hai luôn có j đó rạo rực của tuổi trẻ. Yoo-jin đã từng nói là bản tay này chỉ dành cho ngời đặc biệt nắm đó sao, vậy mà với cậu bạn mới quen, chỉ đôi lần trò chuyện cùng nhau, cô đã giao bàn tay mình cho anh. Hẳn nhiên lý trí không giải thích nổi điều này bởi hành động ấy là do con tim dẫn lối. Một cảm giác gần gũi, như thân quen từ lâu, hoàn toàn khác cảm giác với người bạn thanh mai trúc mã với Sang-huyk  dễ dàng nhận ra trong ánh mắt của Yoo-jin. Tập 1 này là tập của "Lần đầu tiên" cho mọi thứ: gặp nhau, giúp nhau trèo tường, đàn cùng nhau, đi chơi cúp học cùng nhau...dần dần thấy được nụ cười của Joon-sang bên cạnh vẻ lạnh lùng, bí hiểm ngày anh xuất hiện trước lớp. Xem đoán hết được kết quả vì rất nhiều lần xem đi xem lại, nhưng được xem bản phụ đề chuẩn (tránh dc tiếng thuyết minh phiên âm chữ Hán mừng rơi nước mắt nước mũi luôn vậy đó) lại là một cảm xúc hỗn độn khác nhưng cốt yếu vẫn là hồi hộp, vui mừng, hạnh phúc và sắp tới là đau khi hai người tạm chia cách nhau.2 ]3 I& \) i- B. L

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 7Rank: 7Rank: 7

Status: Offline
UID
179
Đăng lúc 10-4-2012 21:42:55 |Hiện toàn bài

- D% z, ^! y4 ^' i3 Z- w# m$ Y7 V$ o! v2 y6 E/ s4 y/ `
Tác giả: leeminogoohye- ^, h3 f: j$ G: c( O
Nguồn: Bạn phải đăng nhập hoặc đăng ký mới có thể nhìn thấy link.& {0 I* J2 C3 Y

. m0 @# E5 W, S* tthật ra cuộc đời của Joon Sang đúng với biệt danh mà bạn bè đặt cho anh: "Hòang tử băng giá", lúc nào trông anh cũng thật u buồn. Con người thường mỉm cười khi họ tìm thấy được niềm vui, song Joon Sang hầu như ko tìm thấy nụ cười trong cuộc đời của mình, anh giống với người đàn ông đi vào vương quốc bóng tối, thật cô đơn, thật lãnh đạm và thật xót xa. Mùa đông bao phủ lấy anh, khiến anh ko còn cảm thấy được cái đẹp rực rỡ của mùa xuân, cái ấm áp, xanh tươi của mùa hè, cái dịu mát, thanh thóat của mùa thu, mà lúc nào cũng chỉ cảm thấy cái lạnh giá, rét buốt của mùa đông mà thôi. Anh là một chàng trai hòan hảo, ngọai hình đẹp trai, lại là học sinh giỏi trường chuyên, lẽ ra cuộc sống chung quanh anh phải rạng ngời hạnh phúc mới phải, đằng này lúc nào cũng chỉ nhìn thấy một nỗi cô đơn vô tận, khắc khỏai, u buồn trong sâu thẳm tâm hồn của Joon Sang. Lần đầu tiên tiếp xúc với anh, ắt hẳn mọi người đều nghĩ rằng anh ta thật khó gần, anh ta thật kiêu ngạo, anh ta thật lạnh lùng, nhưng có ai ngời rằng cuộc đời của Joon Sang bất hạnh đến dường nào, chính sự bất hạnh đó đã biến anh trở thành một kẻ lãnh đạm và đôi chút ích kỷ. Joon Sang không thích làm quen với bạn mới, hay nói cách khác anh không thích kết bạn, vì anh không có thói quen chia sẻ với bất cứ ai, và không có thói quen bộc lộ suy nghĩ trong tâm hồn của mình. Nhưng mọi thứ đều có nguyên do của nó, và nguyên nhân dẫn đến tất cả những nỗi bất hạnh của cuộc đời anh là vì  Joon Sang không tin vào bất cứ ai, thậm chí cả bản thân mình, anh không chấp nhận bản thân, căm ghét bản thân tại sao lại được sinh ra trên cõi đời này, bởi anh là một đứa con vô thừa nhận, một đứa con không có cha, bị người đời khinh bỉ, và chắc hẳn không trách khỏi những ánh mắt dè bỉu, những cái nhìn thương hại, và cả những sự đối xử phân biệt nhẫn tâm của người đời đã khắc sâu vào ký ức tuổi thơ của cậu bé Kang Joon Sang. Và từ đó thôi thúc cậu bé ấy đi tìm hiểu nguồn gốc của mình. Nhưng Joon Sang không ngờ được rằng chính tại nơi mà anh muốn khám phá bức màn bí mật về thân thế của mình lại chính là nơi mà đưa anh đến với định mệnh của cuộc đời, định mệnh mà số phận đã sắp đặt cho anh. 0 O0 Y) t2 p3 X
Cuộc đời của Joon Sang ắt hẳn sẽ mãi chìm vào bóng tối như thế nếu như không có một ngày anh gặp được Jung Yoo Jin Cuộc gặp gỡ định mệnh ấy đã làm thay đổi tòan bộ cuộc đời của Joon Sang, biến anh từ một con người chỉ biết sống trong thế giới của bóng tối lại dần mở rộng cách cửa của tâm hồn để ánh nắng ấm áp soi rọi, xua tan màn đêm u uất trong trái tim anh. Lần đầu tiên Joon Sang biết được thế nào là cảm giác muốn được yêu thương, lần đầu tiên anh mới hiểu thế nào là những rung động đầu đời, chính là nhờ sự trong sáng, nồng nhiệt của Yoo Jin Sự trong sáng, nhiệt thành của Yoo Jin đã làm Joon Sang tin rằng cuộc đời của anh không còn bất hạnh, anh cười nhiều hơn, nói chuyện nhiều hơn và bắt đầu tham gia vào những cuộc vui của bạn bè. Tình yêu đang dần nảy nở trong anh, những rung động đầu đời, những niềm vui nhỏ nhoi nhưng ấm áp đến lạ kỳ khiến anh cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Yoo Jin xuất hiện, khiến cho trái tim băng giá của Joon Sang tan chảy, và thay vào đó là một trái tim ấm áp, biết san sẻ, biết yêu thương, và cũng nhờ có Yoo Jin mà nụ cười đã đến với cuộc đời của Joon Sang thật tự nhiên, và tình yêu đã ươm mầm trong tâm hồn bất hạnh ấy.) H! d; X3 a: [* R

Đánh giá

tanpopo126  day chinh la nick of em BYJ1981988 do keke  Đăng lúc 15-4-2012 13:15:43

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 7Rank: 7Rank: 7

Status: Offline
UID
179
Đăng lúc 28-4-2012 00:59:08 |Hiện toàn bài
% Q& X) q* }" v5 J' V
tác giả: thaont78- H2 H0 l# y. l$ x
1 S" M9 G6 w# c
nguồn: Bạn phải đăng nhập hoặc đăng ký mới có thể nhìn thấy link., e6 y" l) i1 |% o5 e6 c) d* J- e+ i6 P3 a
1 N- x- E% v# p
Nhắc đến phim hàn, ký ức của cái thời mới lớn, đi học thêm cố phi xe cho nhanh về nhà để được xem, được ngắm nhìn và được sống với những nhân vật, những nụ cười, những giọt nước mắt lại sống dậy trong mình. Cái thời đó, phim Hàn chỉ được xem trên truyền hình và khi đó, thời mà hoa lá cỏ cây, những giọt sương sớm ban mai hay đơn giản chỉ là cơn gió lạnh đầu mùa cũng trở thành những vần thơ, thì những cuộc tình trong phim đã làm thổn thức trái tim của một cô học trò mới lớn.
7 l! G7 v* r  d+ F7 i- J' B. }/ b& w) a5 C
Nhưng cũng giống như tình yêu của thời học trò đẹp đó, lãng mạn đó nhưng cũng mong manh làm sao, những bộ phim đến với mình lúc đó dù làm mình mê mải, đắm đuối nhưng lại trôi nhanh không đọng lại quá nhiều trong trí óc của mình. Chỉ khi mình 22 và xem Bản tình ca mùa đông. Ở đó có sự non nớt, dung dị, ngây thơ, trong sáng và mỏng manh của tình yêu học trò. Nhưng cũng không kém phần lãng mạn, nồng nàn và sâu sắc. Nơi đó có sự thổn thức của tình yêu 18 tuổi và những dằn vặt, đau đớn và chín chắn của tình yêu khi ta đã lớn.8 R+ |9 @- ]* N! D9 j* Z6 C
/ Z. Z1 b$ z" k) U1 ~; @1 S, X
Cho đến bây giờ khi đã ngoài 30, nhiều người băn khoăn vì sao Bản tình ca mùa đông vẫn là sự lựa chọn gần như là duy nhất của mình đối với phim Hàn. Có thể mình không thích một anh chàng dám hy sinh tính mạng mình vì không có được tình yêu, không ưa một cô nàng chỉ vì yêu mà đặt điều không hay cho bạn. Nhưng với những gì mình đã từng trải qua, từng chứng kiến thì mình hiểu rằng đó là thực. Tuy rằng tác giả đã cường điệu hóa vấn đề nhằm gây "bức xúc" cho người xem nhưng những gì mà họ phải trải qua trong đau đớn, giận dữ là những điều hoàn toàn có thật trong tình yêu.9 e, P+ ?% y8 |; g9 g& W, g

# W# ?: _3 C$ u7 M2 x! YBản tình ca mùa đông, nội dung như vậy, cốt truyện như thế, nhưng mình chưa thể nào hình dung được nó sẽ diễn ra thế nào nếu thiếu anh Bae. Nụ cười đó, ánh mắt đó đều ẩn chứa biết bao điều bí ẩn cần khám phá, cần giải thích. Sau cái nhìn gợi cảm, nụ cười tỏa nắng, dường như anh đã mang đến cho người mình yêu thương sự ấm áp, cái nắng của miền nhiệt đới trong mùa đông giá lạnh. Với mình, hình như không còn cái tên Bae nữa mà chỉ có Kang Jun Sang và Lee Min Young mà thôi. Anh đã hóa thân quá tuyệt vời, đủ để mình quên đi bao mệt mỏi của cuộc sống hàng ngày, những lo toan cơm áo gạo tiền, để vẫn có thể mỉm cười và tin vào tình yêu. Để có thể làm một người phụ nữ ngoài 30 reo lên phấn khích khi nhìn thấy những nhân vật mà mình yêu quý được tay trong tay, vai kề vai ngồi bên nhau, ngắm nhìn và đắm đuối. Để trái tim tưởng như đã chai sạn với thời gian vẫn khẽ rung lên những cung bậc thăng trầm, khi vui, lúc buồn, lại cùng giận dữ và chua xót.$ M  F5 `  c' ~

8 l% d/ ~( C1 _) `4 Z; tKể cũng lạ. Phim ảnh cũng có thể làm con người ta ngộ ra biết bao nhiêu điều. Về tình yêu, về cuộc sống, về cách trân trọng những gì đang có, đang diễn ra. Biết sống, chấp nhận, chia sẻ và hy sinh đúng lúc.+ N$ G* a4 i  a0 y& E

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 7Rank: 7Rank: 7

Status: Offline
UID
179
Đăng lúc 28-4-2012 01:00:17 |Hiện toàn bài
5 v2 I% n8 y6 p$ a
Tác giả: leeminogoohye1 p( ~& Y9 k& e* I

/ ?& |& j5 F& h" o1 `) @Nguồn: Bạn phải đăng nhập hoặc đăng ký mới có thể nhìn thấy link.
( V; i6 R, i( [8 }0 w% s/ u8 u$ k; G: I8 o
ừm cảm giác về mối tình đầu bao giờ cũng sâu đậm nhất
4 }2 G8 t5 R$ R7 R5 kđó là lý do tại sao người ta hòan tòan có thể thông cảm cho Jung Yoo Jin khi cô sống suốt cuộc đời của mình trong những ký ức về mối tình đầu
& ]9 d1 y2 W7 M" ^" n& V" ?từ khi gặp Joon Sang, Yoo Jin mới thực sự biết được cảm giác yêu một người là như thế nào, cô bắt đầu trải nghiệm những cảm xúc mới lạ, vui, buồn, yêu thương, giận dỗi,... những rung động đầu đời mà trước đó cô chưa hề cảm nhận được với bất cứ ai, kể cả Sang Huyk người bạn thân từ thuở ấu thơ.
- @, s. _4 h  E/ N( E5 [1 Vkhi Sang Huyk bảo Yoo Jin hãy nắm lấy tay mình, Yoo Jin đã từ chối, cô bảo chỉ trao tay mình cho người đàn ông mà cô yêu, thế nhưng cô lại sẵn sàng bắt lấy bàn tay của Joon Sang không hề do dự, điều đó cũng đủ chứng tỏ rằng cô bắt đầu yêu Joon Sang, một tình yêu thật trong sáng và thuần khiết. Ánh mắt của Yoo Jin hướng đến Joon Sang thật nồng nhiệt và sâu sắc, dù cho đó mới chỉ là ánh mắt của một cô nữ sinh Trung học mới tròn 18 tuổi. 8 @  M. _! q$ L6 E6 ^8 c8 Q; t
Yoo Jin không rời mắt khỏi Joon Sang, mặc dù anh chàng này chỉ tòan làm những hành động khó hiểu, thậm chí gây phản cảm đối với cô, nhưng thật kỳ lạ tại sao cô vẫn không thể rời mắt khỏi anh ta? Và tại sao cô luôn muốn biết những việc anh ta làm, luôn muốn khám phá con người thật của anh ta? Một cái gã kiêu ngạo, lạnh lùng đến khó ưa như vậy mà sao luôn khiến cô phải dõi theo không rời, khiến cho cô cứ phải tìm mọi cách để bắt chuyện làm quen? Song cái vẻ lạnh lùng, băng giá ấy không hề làm cho cô cảm thấy sợ, ngược lại, Yoo Jin lại cảm thấy tin tưởng vào anh chàng đó, cô sẵn sàng nhờ đến sự giúp đỡ của cậu ấy, sẵn sàng đưa tay để kéo cậu ấy qua bức tường, và sẵn sàng ngỏ ý hẹn cậu ta đến buổi phát thanh của trường. Thế mới hiểu được sự mâu thuẫn trong lòng của các cô gái, bề ngòai trông có vẻ không thèm quan tâm, nhưng thực chất bên trong lại luôn chú ý đến "người ấy", luôn muốn biết anh ta làm gì, suy nghĩ những gì và có chú ý đến mình ko?. Bản thân Yoo Jin cũng như thế mà thôi.
( w3 N# P' Q0 ^Cho đến khi Yoo Jin hiểu được rằng mình thật sự thích Joon Sang đó là lúc anh cứu cô thóat khỏi cái say rượu định dở trò với Yoo Jin, lúc ấy Yoo Jin bất ngờ nhận ra được rằng giữa cô và Joon Sang có một điểm tương đồng, đó là cả hai đều không có cha. Một nỗi đồng cảm sâu sắc, Yoo Jin muốn được chia sẻ với Joon Sang, muốn được an ủi anh và là chỗ dựa cho Joon Sang. Vì thế cô sẵn sàng trốn học cùng Joon Sang dù trước đó cô chưa bao giờ làm như vậy. Và qua lần đi chơi vụng trộm ấy đã cho Yoo Jin thật nhiều ký ức mà mãi sau này cô vẫn không thể nào lãng quên, và cũng chính nhờ đó mà Yoo Jin hiểu được rằng Joon Sang là một con người rất cô đơn. Cô không chỉ đồng cảm mà còn thật sự yêu quý chàng trai này, bởi sự ngập ngừng, rụt rè của anh và nhất là cả nỗi cô đơn bất tận trong lòng anh.  Ánh mắt ấy, Yoo Jin chưa từng nhìn thấy, buồn thăm thẳm như mặt nước mùa đông, và bất chợt Yoo Jin cảm thấy anh ta không phảo là một kẻ xấu, cũng ko là một gã kiêu ngạo khó gần, mà chỉ là một con người có quá nhiều nhữung ký ức đau buồn, một kẻ cô đơn, vì thế cô muốn nắm lấy bàn tay anh ấy để truyền yêu thương vào tâm hồn bi ai đó, để có thể xoa dịu bớt phần nào nỗi đau của anh...- m& V; S1 o" v3 d
Thế đấy, ký ức về mối tình  đầu của Yoo Jin, chúng ta có thể thấy là chẳng có bao nhiêu kỷ niệm mà sao cô ấy lại cứ thương nhớ, suốt bao nhiêu năm trời ròng rã mà cô cứ sống mãi trong hồi ức về những ngày tháng đó. Cái tên Kang Joon Sang lúc nào cũng khắc sâu vào trái tim của cô, tiếng đàn của anh, giọng nói của anh và cả nụ cười rạng rỡ nhưng hiếm hoi của anh cũng in sâu vào tâm trí của Yoo Jin, từng cử chỉ, từng lời nói, hành động của Joon Sang vẫn luôn hiển hiện và cô vẫn chưa một lần lãng quên., \& t' R6 N/ ^, S
Có người cho rằng Yoo Jin là một kẻ ngốc khi cứ sống mãi trong hồi ức của mình, riêng em thì lại khác, dù nhận thấy rằng Yoo Jin cũng không nên chỉ biết sống vì mối tình đầu, nhưng em cảm thấy khâm phục tình yêu của cô, một tình yêu sâu sắc và chung thủy, và chúng ta cũng có thể hiểu được Joon Sang hạnh phúc và mãn nguyện như thế nào khi anh biết được rằng trên thế giới này có một người yêu thương anh sâu sắc đến như thế, và hình bóng của anh mãi mãi ngự trị trong tim người ấy chưa một lần đổi thay. Vì thế cho dù có là một con người không hòan thiện trong thế giới này thì anh vẫn là người hạnh phúc nhất, dẫu là một kẻ vô gia cư thì anh vẫn là người có một ngôi nhà vững chắc nhất, và dẫu cho có là kẻ mù lòa thì anh vẫn là người có đôi mắt sáng nhất, bởi anh đã có điều quan trọng nhất trên thế giới này, đó chính là tình yêu. "Ngôi nhà vững chắc nhất là ngôi nhà được xây trong trái tim người mà mình yêu thương" chẳng phải như vậy hay sao?8 ^& }* P  G, E' S4 z) m) O2 i

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 8Rank: 8

Status: Offline
UID
7
Đăng lúc 6-12-2012 21:24:26 |Hiện toàn bài
[Winter Sonata]  Cảm xúc về Tuyết đầu mùa) K! q. A- t$ [! }" L! K3 G, o
5 u6 m9 z, t; n0 ~5 V
Vừa xem lại “ Bản tình ca mùa đông” đoạn Yoo Jin gặp lại Jun Sang- người giờ đây đã là Min Huyng lần đầu tiên sau 10 năm xa cách đúng vào giờ phút tuyết đầu mùa bắt đầu rơi. Cả cô và Jun Sang đều thích màu trắng vì màu trắng là màu của tuyết. Tối nay trong dòng người tấp nập trên đường bỗng nhiên bao nhiêu kỉ niệm quá khứ của 10 năm trước chợt ùa về. Tất cả như chỉ mới hôm qua Yoo Jin cứ ngỡ như mơ bỗng nhiên cô lại gặp lại người lần đầu tiên cho cô biết yêu là gì, người mang cho cô hạnh phúc được yêu và nỗi đau đến tột cùng khi đón nhận cái chết của anh khi biết rằng anh sẽ không còn bên cô nữa. Những kí ức đó giờ đây chỉ là kỉ niệm. Vậy sao không để kỉ niệm đó tan đi hay ít nhất cũng chôn chặt vào một nơi sâu kín trong trái tim lạnh giá của cô. Cô không muốn nhớ đến con người đó vậy tại sao lại xuất hiện trước mặt cô, lại đúng lúc cô trên đường đến nơi gặp gia đình nhà chồng sắp cưới. Tại sao?
- a6 D" D6 d8 _) p5 I7 h  Q) G; C
* S7 }# j& x7 T, |, F( x3 Ehttp://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=8RYB_kz9UPc

Đánh giá

fallvn27  Đọc bài này của Liễu, và chợt nhớ lại những kỷ niệm về một thời tuổi trẻ đam mê, nhớ đến khi xưa bắt đầu biết yêu và nhớ đến những bài thơ tuổi học trò thường  Chi tiết Trả lời Đăng lúc 7-12-2012 13:39:47
khahi  ôi nhớ quá đj thôi!  Đăng lúc 7-12-2012 11:23:52

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 11Rank: 11Rank: 11Rank: 11

Status: Offline
UID
635
Đăng lúc 7-12-2012 13:39:47 |Hiện toàn bài
baekimlieu2891 gửi lúc 6-12-2012 21:24 Bạn phải đăng nhập hoặc đăng ký mới có thể nhìn thấy link.  a" _- U4 y% n& D+ E6 T0 D6 U
[Winter Sonata]  Cảm xúc về Tuyết đầu mùa
  ~* h- l" H. y# F; U; n% H$ M! n; u  A8 Y; u3 b# v0 `" t3 ]
Vừa xem lại “ Bản tình ca mùa đông” đoạn ...

3 `) T* D( K) D! f1 ^" ?, N7 Z6 g! y: K: ?! [' G! d) q
Đọc bài này của Liễu, và chợt nhớ lại những kỷ niệm về một thời tuổi trẻ đam mê, nhớ đến khi xưa bắt đầu biết yêu và nhớ đến những bài thơ tuổi học trò thường thích, dù bây giờ đọc lại thấy ngô nghê làm sao. ! s* a* I4 K. J5 V! p2 j3 k
  C5 g8 `' R5 t
Tại sao Yoo Jin mãi khắc khoải hình bóng Jun Sang dù 10 năm đã qua đi, dù có Sang Hyuk bên cạnh, yêu thương cô hết lòng, vô điều kiện... Tại sao vậy? ...
7 I/ v$ f. y# F- A" B, h
8 y4 y! D/ E1 x# W8 aPhải chăng do họ đã có những giây phút sẻ chia rất vô tình? Vô tình Jun Sang gặp và cứu Yoo Jin khỏi tay một tên say rượu, (nếu bạn vào hoàn cảnh đó, bạn có thấy Jun Sang như một anh hùng, như một vị cứu tinh của đời mình không? Bạn có ước ao anh ấy là của riêng mình không?), rồi vô tình Yoo Jin và Jun Sang cùng thích màu trắng, vô tình cùng nhau đón những bông tuyết đầu mùa tinh khôi, ..., và như vô tình, Yoo Jin, một cô gái nhiệt thành nhưng vô tư, trong trẻo, chạm được vào nơi sâu thẳm trong tâm hồn cô đơn của Jun Sang để được nhìn ánh mắt lấp lánh của Jun Sang xóa tan bóng tối u sầu đã ngự trị như rất lâu rồi trong đôi mắt đó, được nhìn thấy nụ cười tươi tắn mà hiếm hoi của Jun Sang, được nghe thấy tiếng cười nhẹ nhõm mà thanh thản của Jun Sang ...
# n: H( ], q- w9 ~0 g! @: M! L1 R; z" l
Yoo Jin nói rằng họ có ít kỷ niệm về nhau, nhưng trong một khoảng thời gian ngắn (một học kỳ thôi), từng ấy kỷ niệm là quá nhiều chứ, quá sâu đậm chứ?! Với từng ấy thời gian quen nhau, chỉ cần có một kỷ niệm giống như của Yoo Jin và Jun Sang thôi, chỉ cần một thôi, cũng đủ để làm cho mọi thiếu nữ đều cảm thấy xao xuyến khôn nguôi và trên con đường đời nhiều đổi thay họ sẽ không bao giờ quên được những khoảnh khắc đó.
3 w2 R! m* J# e& T2 P' t" o# b1 _1 D+ v: k/ D3 U
Chỉ vậy thôi rồi chia xa, kỷ niệm đẹp và nỗi đau đổ vỡ sẽ làm bất kỳ cô gái nào cũng nhớ đến mối tình đầu của mình mãi mãi (có lẽ vậy...!).
" h9 d" e" Z/ L4 p- V& q+ y. d$ S/ s
Thế mà Yoo Jin không chỉ có vậy đâu. Yoo Jin còn có kỷ niệm lớn hơn, niềm đau lớn hơn ...
$ p% l' k/ Z& w, T4 }
0 [6 h1 b- X3 W5 n8 D4 g, SVừa mới đây thôi  còn cùng nhau đi dưới nắng vàng chiều thu mà, còn cùng nhau chơi đùa mà, còn mừng rỡ khi tìm thấy nhau trong bóng đêm giữa rừng, còn cùng nhau nặn người tuyết, còn trao nhau nụ hôn vụng về và thẹn thùng của tuổi học trò, còn hẹn nhau đêm giao thừa sẽ gặp để tiết lộ bí mật ấp ủ trong lòng, còn định giận dỗi ai kia vì đã hẹn nhưng lại không đến, ...,  thế mà bỗng chốc người đâu rồi?! Bỗng chốc nụ cười rạng rỡ đó, ánh mắt biết nói đó đâu rồi?! ... Bỗng chốc mọi thứ tan biến như một giấc mơ vậy!!!... Đau đớn ập đến quá bất ngờ, cô gái nào có thể đứng lên được đây, cô gái nào có thể quên được đây?!
3 \8 E. [( |% F2 w  I  ^
9 q! d4 @' x. J: D9 ^10 năm có phải là quãng thời gian dài không?
1 ]7 j% }, j% i4 U& V. M10 năm qua rồi nhưng kỷ niệm như vẫn còn đâu đây, hình bóng như vẫn còn đâu đây, nỗi đau như vẫn còn đâu đây,...  !!!
2 V; C" @3 l5 J* G9 ]' `! }" T. P3 x8 W- n' K1 D0 d
Lúc biết tin Jun Sang chết, Yoo Jin nói với Sang Hyuk: "... Đến cả khuôn mặt cậu ấy mình cũng quên rồi! Mình không nhớ cậu ấy trông thế nào nữa rồi!..." Lúc này đây Yoo Jin đã không muốn quên Jun Sang, đã vô thức nhủ với mình rằng sẽ không được quên Jun Sang. Vậy thì làm thế nào để quên đây?!
6 J5 A. J5 l8 }+ H" p3 C" i5 b8 N6 D6 [  O) b7 |, B
“Time is too slow for those who wait, 3 u- j: e/ m" s/ k
too swift for those who fear, % m3 M8 P" e+ |. }" f! l/ d
too long for those who grieve,
4 \2 d, ]3 ]/ o. {6 ~: l2 J+ ftoo short for those who rejoice, 9 C7 s! c, o) P/ V8 R
but for those who love, time is eternity.”
0 t5 I' Y+ U$ s, n5 X# n+ y& s
( O$ q3 `; M. c: I2 y/ I# W" P& B

# M% M# P" _2 T! ]( w*****, i$ w- a3 x- T8 `  l) y

! ^% Y/ z2 M2 h& qĐây là bài thơ tôi đã chép từ ngày còn đi học, lâu lâu lắm rồi. Bây giờ, mỗi lần nhìn thấy cảnh Yoo Jin đuổi theo bóng hình Jun Sang trong buổi tối tuyết đầu mùa của 10 năm sau ấy, tôi lại nhớ đến bài thơ này. Và hôm nay, vì không đừng được, tôi xin phép đăng bài thơ lên đây, có thể không hoàn toàn giống tình yêu của Yoo Jin và Jun Sang đâu, nhưng vẫn gợi cho tôi kỷ niệm của một thời!/ ?) m- d: q( S( t& h
0 M& n& A6 y0 K# S8 P. s
                             Ảo ảnh của tôi ơi, hãy bay vào vũ trụ!! J- T; R  ?6 E2 x
4 K4 ]9 Y4 e, Y5 t
Nhiều khi đi trên đường phố đông người; M+ K. _8 M3 C
Tôi giật mình - sững lại! B8 p- Q3 n9 O5 i2 O+ w
Đột nhiên hiện về gương mặt thân quen ấy7 q1 J9 p; `0 D4 B8 s: A
Rồi lướt nhanh thắt lại giữa dòng đời.
  L' a( M# M% J) ^0 O/ I$ O) V! R# g9 S/ Z1 ?
Anh rõ ràng không có ở nơi đây6 [. h2 |; _* N* a0 u: k
Ai đó giống mà lại không thể giống4 |- W$ f( S! t: j+ [5 m
Nhưng tôi vẫn mải giật mình xúc động
& I- k0 A2 T: H3 }) x8 I9 |Được thấy anh ở chốn không anh.
& u+ h- m% {/ M$ Z0 ~% n  s$ P1 M8 ?4 M) d0 s3 F  b
Tôi cất đi những cái giật mình
, F% f8 R9 S, L. [Của một thời tôi yêu anh kỳ lạ- ]9 j( e* `' O( ~& g. z
Để đến sau này lỡ chẳng có gì cho anh cả
* u$ Q" B( `" h$ \2 K3 mTôi sẽ tặng anh: "Những cái giật mình"!

Đánh giá

baekimlieu2891  huhu ss làm em cảm động rồi nè Kể ra em cũng giỏi trong việc khơi gợi sự viết lách của ss giá mà nhà m ai cũng chịu khó chia sẻ như vậy Hôm qua tình cờ xem lại MV khúc Yo  Chi tiết Trả lời Đăng lúc 7-12-2012 21:23:06
khahi  hix, ss thơ hay tuyệt làm cho chúng ta phải suy nghĩ  Đăng lúc 7-12-2012 19:15:34
Đã có 2 đánh giáJoon's♡ Thu lại Lý do
baekimlieu2891 + 10 tuyệt vời quá ss
tanpopo126 + 5 bài thớ hay

Tổng đánh giá: Joon's♡ + 15   Xem tất cả

"Nếu sự hoàn hảo trở thành một ngánh nặng, bạn hãy đặt nó xuống để chọn lấy những bước chân nhẹ nhõm" - STEVE

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Lưu trữ|Phiên bản Mobile|Cộng đồng Fan Bae Yong Joon Việt Nam BYJVN Family

GMT+7, 18-9-2018 20:24 , Processed in 0.070758 second(s), 15 queries .

Powered by Discuz! X2

Vietnamese Translation by DiscuzVN

Lên trên